Xem Nhiều 11/2022 #️ Căn Cô Bơ Có Lộc Gì? / 2023 # Top 15 Trend | Iseeacademy.com

Xem Nhiều 11/2022 # Căn Cô Bơ Có Lộc Gì? / 2023 # Top 15 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Căn Cô Bơ Có Lộc Gì? / 2023 mới nhất trên website Iseeacademy.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Bậc thần nữ phong cô nhan sắc Vẻ khuynh thành nhất mực đảm đang

Lộc cô Bơ

Cô Bơ Bông là một thánh cô nổi tiếng trong Tứ phủ Thánh cô. Người ta cho rằng, Cô Bơ được lệnh cha giáng trần để giúp vua, đến chí kì mãn hạn thì có xe loan lên đón rước cô về Thủy Cung.

Cô Bơ Bông là một thánh cô nổi tiếng trong Tứ phủ Thánh cô. Người ta cho rằng, Cô Bơ được lệnh cha giáng trần để giúp vua, đến chí kì mãn hạn thì có xe loan lên đón rước cô về Thủy Cung. Sau đó cô hiển linh giúp dân chúng ở vùng ngã ba sông, độ cho thuyền bè qua lại được thuận buồm xuôi gió vậy nên cô có danh hiệu là Cô Bơ Bông hay Cô Bơ Thác Hàn (theo tên gọi ở nơi quê nhà cô là đất Hà Trung, Thanh Hóa, ngã ba Bông bến đò Lèn). Đền chính của Cô hiện nay là Đền Ba Bông tại xã Hàn Sơn, Hà Trung, Thanh Hoá.

Khi nói về những người được ăn lộc cô Bơ, người ta thường dựa vào thần tích về cô và những bài văn khấn, hát văn cổ xưa. Dựa theo thần tích về cô thì những người được ăn lộc cô sẽ có tài soi âm & chữa bệnh. Một số người cũng được hanh thông về buôn bán và đặc biệt ai thực sự có căn Cô thì lộc về nhan sắc cũng đều rất tốt. Dù trai hay gái thì sắc diện cũng rất đẹp & sang.

Tuy nhiên, mỗi người mỗi nghiệp nên mỗi người cũng mỗi lộc khác nhau. Không thể khẳng định hoàn toàn những lộc cô cho là đúng tất cả với mọi người. Bạn nào có căn cô, hãy tìm hiểu thêm về cô và nhớ tu nhân tích đức thì không chỉ được hưởng lộc của cô mà lộc gia tiên thôi cũng đủ để các bạn suôn sẻ trong mọi việc.

Nghe văn cô Bơ theo lối cổ:

Đền cô Bơ

Hình ảnh những ông Hoàng, bà Chúa được tái hiện lại trong dân gian qua hoạt động hầu đồng luôn mang đến sự hiếu kỳ, tò mò cho không chỉ “con nhang” mà còn rất nhiều người chiêm ngưỡng. Những nhân vật này được xem là hóa thân của những người có công giúp nước, giúp dân, trừ tà, sát quỷ mang đến cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Tưởng nhớ công lao to lớn của họ theo truyền thống “uống nước nhớ nguồn” nên nhân dân lập đền thờ để lưu danh muôn thuở, cho con cháu ngàn đời sau biết đến mà nhang khói, phụng thờ. Cô Bơ cũng vậy.

Đền cô Bơ trải qua khá nhiều sóng gió: vào khoảng năm 1939 – 1940, Đền Bơ Bông đã bị giặc Nhật phá đổ, đốt tượng. Lúc đó, cụ Nguyễn Trọng Khanh là thủ nhang của đền đã bí mật cứu gỡ được một số bài vị, bát hương, đỉnh thờ và pho tượng cô đem giấu đi. Sau đó ít ngày, cụ đã xin giặc Nhật cho lập đền thờ Trần Hưng Đạo (thực chất là dựng lại đền Cô) ở khu bãi bồi bên sông cách đền cũ chừng 200 mét. Nơi dựng đền cô lúc đó chỉ toàn lau lách.

Dưới sự quyết tâm của Cụ và bà con làng xóm, một ngôi đền 3 gian bằng tre nứa lá đơn giản đã được xây dựng. Sau đời cụ Nguyễn Trọng Khanh là cụ Nụ thủ nhang. Cụ Nụ có công rất lớn trong việc tôn tạo lại đền. Để có kinh phí xây dựng, cụ đã bán hết nhà cửa ruộng đất mới dựng được ngôi đền gạch, lợp ngói 5 gian.

Năm 1996, ngôi đền được công nhận là Di tích lịch sử cấp quốc gia.Hiện nay, khu đất cũ của đền Cô mà đã bị giặc Nhật phá đã có người dân xây dựng 3 gian nhà ngói để ở. Nhưng nghe đâu, miếng đất nơi đền cũ linh thiêng không ở được. Người ở đó đã bỏ lại ngôi nhà chỉ để dành thắp hương cho cô và đi kiếm ăn nơi xa.

Dân gian truyền tai nhau rằng, đền Cô Bơ rất linh, ai hữu sự đến kêu van cửa cô chỉ cần nhất tâm, lòng thành lễ bạc đều được như ý nên danh tiếng cô vang lừng khắp nơi nơi. Lại thêm những câu chuyện cô hiển linh lưu truyền trong dân gian càng làm cho ngôi đền trở nên linh ứng, kỳ bí và thiêng liêng, thu hút rất nhiều người đến hành hương xin cô ban lộc, độ cho sức khỏe dồi dào, vạn sự hanh thông.

Theo cuốn “Lê Triều Thần Phả Ngoại Biên” được lưu giữ tại Thái Miếu họ Lê có ghi chép về thần tích cô Bơ Bông như sau:

“Vào khoảng năm 1432, vua Lê Lợi có một đêm mộng thấy một nữ thủy thần báo mộng: “T a là con gái vua Thủy tề đây. Nhà vua còn nhớ là nợ ta một lời hẹn ước hay không? Bây giờ nghiệp đế vương đã thành sao chưa thấy trả”.

Vua Lê Lợi giật mình tỉnh dậy mới nhớ lại chuyện cũ. Ngày xưa, vào những năm đầu khởi nghĩa, Lê Lợi bị địch đuổi đến ngã ba sông Thác Hàn ở Hà Trung thì gặp cô gái xinh đẹp, đoan trang đang tỉa ngô được cô cứu thoát.

Đẹp hơn nụ nở hoa cười Đẹp hơn Chức Nữ ngồi nơi cung Quảng Hàn

Để tỏ lòng biết ơn, nhà vua có nói với cô rằng: “T a có một cháu trai tuấn tú, khôi ngô, văn võ song toàn. Sau này kháng chiến thành công ta sẽ gả cháu ta cho cô”.

Người mà Lê Lợi nhắc đến chính là tướng quân Lê Khôi, cháu trai của Lê Lợi (Tướng Lê Khôi chính là một trong các hiện thân của Quan Hoàng Mười được thờ tại đền Củi ngày nay). Cô gái ấy chính là hiện thân của Cô Bơ. Tương truyền, sau thắng lợi, vua Lê Lợi có quay lại tìm cô gái nhưng không thấy. Như vậy lời hứa gả cô cho tướng Lê Khôi đã không được thực hiện.

Sau giấc mơ, biết cô gái tỉa ngô nơi xưa chính là con gái vua Thủy tề, hiện thân lên cõi trần để giúp vua xây dựng nghiệp lớn, Lê Lợi đã phong cô là “Thượng Đằng Thần” và cho xây dựng đền để tưởng nhớ công lao của Cô.”

Ngoài ra, còn có các dị bản khác như:

“Vào thời mới khởi nghĩa, có một lần Lê Lợi bị giặc đuổi đến ngã ba Thác Hàn thì gặp một cô gái đang tỉa ngô. Cô đã lấy quần áo nông dân cho Lê Lợi mặc giả làm anh trai cùng tỉa ngô. Vì thế, Lê Lợi đã thoát cuộc truy đuổi. Lê Lợi rất biết ơn cô gái và có hẹn sau này chiến thắng sẽ đón cô về cung phong công và phong phi tử. Tuy nhiên, sau này khi kháng chiến thành công, Lê Lợi cho người về đón thì được biết cô gái vẫn một lòng kiên trinh chờ đợi cho đến khi thác hóa. Cô gái còn có công lớn trong việc vận chuyển quân lương, quân lính của Lê Lợi trong suốt cuộc khởi nghĩa.”

Bên cạnh đó, để ghi tạc công đức của Cô, dân gian còn lưu truyền một số huyền tích khác nói về công trạng của Cô Bơ Hàn Sơn sau khi người thác hóa:

“Vào đầu triều đại Vua Lê Thánh Tông (1460 – 1497), thái úy Lê Thọ Vực, được giao trấn giữ biên ải Ba Bông. Trong một trận chiến kéo dài, tình thế nguy cấp. Đêm đó. Lê Thọ Vực đã mơ thấy một tiên nữ mặc xiêm y trắng trên mây giáng xuống ngã Ba Bông, rẽ nước bước lên kiệu võng mà nói rằng: “Hãy lui quân về Nhị Sơn hạ thủy mà vây hãm, lên núi Thạch Bàn mà cầu Mẫu thoải tất ứng linh”.

Theo lời, Lê Thọ Vực đã dẫn quân xuôi về Thác Hàn Sơn dâng lễ cầu Mẫu rồi bố trí quân binh mai phục. Ứng báo của Mẫu cho kế phá giặc là lấp đá chặn dòng, lấy thủy triều dâng, làm nghi binh nhử giặc vượt qua bãi đá ngầm, khi nước thủy triều xuống thì tổng lực phản công, thuyền giặc rút chạy bị vấp vào bãi đá ngầm, lật nhào chìm đắm rất nhiều, quân mai phục đổ ra đánh úp, quân giặc chết nhiều vô kể và thất bại thảm hại, không còn dám quấy nhiễu nữa. Để đáp lại ân đức của thánh thần, tướng quân Lê Thọ Vực tâu vua, vua Lê cho lập đền thờ Cô Bơ và đền thờ mẫu Đệ Tam ở vùng này.”

Thân thể là do vật chất nuôi dưỡng, tâm hồn cần được che chở bởi những đấng tối linh, những thần tích về cô Bơ cũng như sự linh ứng trong ngôi đền của cô sẽ là điểm tựa vững chãi cho con cháu muôn đời lui tới phụng thờ.

Hiển danh là bóng cô Bơ Vào tâu ra giọng cô xuống toàn thoải cung

Hát dọc:

Chèo đò:

Cờn bắc:

Bài thứ 2, hát văn cô Bơ:

Bài thứ 3, hát văn cô Bơ:

Bài Hát văn cô Bơ Hà Thành

chúng tôi

Căn Cô Bơ Là Gì? Người Có Căn Này Tính Cách Ra Sao? Được Lộc Gì? / 2023

Căn Cô Bơ là gì?

Cô Bơ là ai? 

Theo truyền thuyết kể lại, Cô Bơ là con vua Thủy Tề, tên thật là Thoải Cung công chúa, được vào Quảng Hàm cung. Là một nàng công chúa xinh đẹp, thông minh lại dịu dàng, lương thiện, gặp thời nước Việt bị giặc Minh xâm lược, con dân lầm than, oán thán, đau khổ đến cực điểm, Thoải Cung công chúa đã hiển linh, đầu thai thành người trần giúp dân đánh giặc. Không chỉ có vậy, Cô Bơ còn giúp dân bốc thuốc chữa bệnh, tạo điều kiện cho dân chúng an cư lạc nghiệp sau chiến tranh.

Khi đất nước đã yên bình, cô Bơ trở về làm công chúa ở thủy cung, nhưng vẫn hiển linh ở vùng ngã ba sông giúp người dân trị thủy, phòng chống lũ lụt và cứu vớt nhiều người không may gặp nạn đuối nước.

Vì thế, dân gian phong cô Bơ là Thánh Cô, xếp hàng thứ ba trong tứ phủ và lập đền thờ tự cô ở Thanh Hóa. Ngày nay người ta tái hiện lại hình ảnh cô Bơ trong các giá hầu đồng cô Bơ với tạo hình: khi cô ngự đồng làm lễ, tay cô cầm đôi mái chèo, lưng giắt tiền lẻ để đi đò, trên đầu cài ba nén hương.

Cô chèo đò qua các phủ giúp đỡ dân lành. Chèo đó xong cô lấy dải lụa đỏ để đo gió và mây. Khi an tọa, cô dùng pháp lực của mình để giúp dân chúng chữa bệnh, cứu rỗi chúng sinh khỏi bể khổ bệnh tật, ốm đau.

Căn cô Bơ 

Cô Bơ thường xuyên giúp người bị nạn nên đã để lại nhân gian nhiều phúc đức, lương duyên. Những người này về sau được cho là những người có duyên với Cô, và ở kiếp này người ta quay về với mục đích hầu cận cô Bơ để trả ơn những việc mà cô Bơ đã giúp đỡ họ trong kiếp trước. Người ta gọi đó là người có căn cô Bơ.

Người có căn cô Bơ thường có tính cách và ngoại hình giống cô theo miêu tả trong truyền thuyết, đồng thời cũng là những người sẽ được thụ lộc của Cô.

Người có căn cô Bơ

Tính cách của người có căn cô Bơ 

Người có căn Cô Bơ dù ít dù nhiều đều mang trong mình một phần tính cách và ngoại hình của cô Bơ. Những người có căn cô Bơ thường có đặc điểm sau,:

Những người có căn cô Bơ thường hay tủi. Họ hay khóc về đêm, và có tính cách nhẹ nhàng, mang nhiều tâm sự, thường là những chuyện buồn. Có những lúc họ muốn sống vui vẻ hơn nhưng dường như có một cái gì phiền não luôn ở trong tâm họ, khiến họ không thể dứt ra được, không thể thoát khỏi những suy nghĩ buồn phiền và để rồi đêm xuống, họ lại rơi nước mắt.

Người có căn cô Bơ có giác quan thứ 6 rất mạnh. Họ rất nhạy cảm với những chuyện xảy ra trong cuộc sống.

Người có căn cô Bơ, kể cả là nam hay nữ thường là những người rất nhẹ nhàng uyển chuyển. Họ ăn nói nhẹ nhàng, thánh thót dễ nghe, đi vào lòng người. Họ đi đứng nhẹ nhàng, mọi hành động đều thể hiện sự nhỏ nhẹ, mong manh dễ vỡ.

Những người này thường có lòng trắc ẩn, biết thương xót tới những số phận bất hạnh trong cuộc sống. Khi gặp những cảnh khổ đau, họ tỏ rõ lòng thương xót chúng sinh, sẵn sàng dang rộng đôi bàn tay của mình để cứu khổ cứu nạn.

Người có căn cô Bơ là những người có ngoại hình nữ tính. Nếu là nữ, họ tỏ rõ yểu điệu thục nữ. Nếu là nam, dù nội tâm và thực chất họ rất mạnh mẽ, nhưng những gì họ thể hiện ra trong mắt người khác cho ta cảm giác họ rất nhẹ nhàng, xinh đẹp.

Những người mang trong mình căn cô Bơ còn là những người vô cùng tinh tế. Họ chăm chút cho bản thân rất kỹ lưỡng và tỏ ra luôn hoàn hảo, không tỳ vết trong mắt người khác.

Đặc biệt, những người có căn cô Bơ khi đi hầu đồng sẽ rưng rưng nước mắt sau đó thì khóc to. Họ cũng thường xuyên mơ thấy cô Bơ hiện về trong các giấc mơ trong hình hài một tiên nữ áo trắng. Họ cũng thường xuyên mơ thấy đi lễ ở đền cô và rắn là loài vật thường xuyên xuất hiện trong các giấc mơ của họ.

Người có căn cô Bơ được lộc gì? 

Những người có căn cô Bơ là những người được hưởng nhiều lộc. Cụ thể là:

Họ thường có tài trong lĩnh vực y học, bốc thuốc chữa bệnh cứu người. Những người này rất có thiên phú và có khả năng lớn trở thành những thầy thuốc giỏi.

Họ đặc biệt rất thuận lợi trong đường buôn bán, buôn gì cũng thuận buồm xuôi gió, làm ăn tấn tới, có nhiều tài lộc.

Bên cạnh đó, những người này còn được phú cho nhan sắc hơn người, từ nước da trắng, tới tính cách nhẹ nhàng, tâm hồn tinh tế. Họ có thể coi là những mỹ nam mỹ nữ trong thế giới con người.

Có Căn Là Gì? Dấu Hiệu Nhận Biết Mình Có Căn Hầu Đồng? / 2023

Thanh đồng Phạm Thị Mùi Quảng Ninh – hầu giá Cô Bé

Trước tiên phải nói rằng: Ai cũng có căn.

Căn giống như Gốc rễ của mình từ nhiều kiếp trước còn Số là Số Mệnh của bản Thân mình !

Dân gian cho rằng số mệnh con người do con tạo xoay vần, do thiên cơ định sẵn. Nghĩa là do trời định. Đạo Phật không có quan niệm số mà chỉ có quan niệm về luật nhân quả: Gieo nhân nào gặt quả đó, không có chuyện số phận do một thế lực siêu nhiên nào tạo ra. Thông thường người Việt Nam vẫn tin cả số mệnh và luật nhân quả.

Vậy căn số có thể hiểu là số phận con người không phải ngẫu nhiên mà tất cả đều đã được định từ trước. Bị chi phối bởi quy luật nhân quả (người ta còn gọi là căn quả). Luật nhân quả xét tới cả tiền kiếp và hậu kiếp. Khi xem xét tam kiếp (ba sinh): tiền kiếp-hiện kiếp- hậu kiếp (kiếp trước, kiếp này và kiếp sau) thì Phật giáo giải thích được chuyện có người ăn ở lương thiện mà vẫn nghèo khổ, xui xẻo. Ngược lại, kẻ phá bĩnh làm việc ác mà vẫn sung sướng chưa bị quả báo là do họ vẫn còn phước báo từ kiếp trước và quả báo chưa hiện ra trước mắt nhưng chắc chắn sẽ hiện ra.

Căn có rất nhiều loại: Căn đồng số lính, căn tứ phủ, căn tu, căn nhà Phật, căn đạo… Nhưng bài viết này Tamlinh.org sẽ chỉ bàn về căn đồng số lính. Căn Đồng Số Lính mang dòng máu Đế Đình ! Người sinh ra mang Số kiếp Phụng Thờ Tiên Thánh

Căn đồng số lính là gì?

Căn đồng số lính có thể hiểu là số phận của một người đã được định sẵn là phải ra hầu Thánh để làm lính, làm đồng bốn phủ.

Dĩ nhiên điều đó cũng tuân theo quy luật nhân quả: Gieo nhân nào thì gặp quả đấy. Cũng như gieo hạt giống thì đến lúc hạt nẩy mầm thành cây cây ra hoa kết quả thì cũng còn phụ thuộc vào hoàn cảnh vào tay người chăm sóc. Hạt giống được chọn để gieo tuy không phải giống tốt nhưng ngày ngày bạn chăm sóc tốt, cây vẫn có thể ra trái ngon và ngược lại.

Ngoài những người được chọn làm con nhà Thánh theo kiểu truyền thừa thì cũng có những người kiếp trước báng bổ thánh thần, kiếp này bị phạt phải ra hầu. Những trường hợp này là một người kiếp trước báng bổ thần thánh, phá hoại đền chùa, không tin vào nhân quả, không thành tâm biết ơn các vị thần thánh.. hay chế giễu những người đi lễ thành tâm nơi cửa thánh, cũng có thể họ thấy nam giới đi lễ họ chê cười thì kiếp này họ lại phải đèn hương phụng sự, ra bắc ghế hầu thánh. Điều gì cũng có thể xảy ra. Cũng có thể tiền kiếp tuy ta nhất tâm phụng sự cửa thánh nhưng chưa trọn vẹn thì kiếp này ta lại tiếp tục phụng sự.

Và còn muôn ngàn căn do khác mà ta không biết được. Nhưng như mình đã nói dù hạt giống không tốt nhưng nếu kiếp này ta sống tốt chăm sóc tốt cho cây của chúng ta thì nó cũng có thể ra hoa thơm quả ngọt.

Các cấp độ của người có căn đồng

1. Cấp nhẹ nhất là Đội bát hương _ trình trầu

2. Cấp thứ 2 là Tiến căn (không phải tiễn căn).

3. Cấp thứ 3 là phải Hầu đồng 1 năm vài vấn.

4. Cấp thứ 4 là thờ Thánh tại gia (nhà lập Điện thờ Thánh) – hoặc phải lên đền , phủ , chùa ..(nơi có thờ tự các thánh ) để ở…

Những biểu hiện thường thấy ở người có căn đồng số lính?

Sự biểu hiện ra bên ngoài của những người có căn đồng số lính rất khác nhau, tùy thuộc vào các cấp độ của những người có căn đồng số lính. Cụ thể 1 số biểu hiện thường gặp như sau:

Điềm báo: Trong cuộc sống thường nhật, những người như vậy cũng thỉnh thoảng hay rơi vào cảm giác ảo, mơ thấy thần thánh, thân mình bay bổng…….tuy thiên cần phân biệt với dấu hiệu của bệnh tâm thần phân liệt.

Ốp đồng: Khi lễ hầu bóng diễn ra ở các đền, phủ, điện, trong không khí đàn ca, trống phách, múa hát tưng bừng, mùi nhang khói kích thích, một số ít người tham gia hành lễ có cảm giác thấy lâng lâng, phiêu phiêu, bay bổng, thần thức hoà nhập với không khí lễ hội múa hát …………và có khả năng bị ốp đồng: tức là cơ thể của những người này rơi vào trạng thái mất kiểm soát như múa máy , khóc lóc ……mà bản thân thần kinh của người đó không còn khống chế đuợc những hành vi này đuợc nữa, hoàn toàn mất tự chủ.

Bị hành căn: Ốm đau bệnh tật nhưng đi chữa không khỏi vì không biết là mình bị bệnh gì, bị hành cho dở dại dở điên, công danh sự nghiệp lận đận, nhân duyên khó thành…

Chú ý: Một số ít người tham gia hành lễ có cảm giác thấy lâng lâng, phiêu phiêu, bay bổng, thần thức hoà nhập với không khí lễ hội múa hát .. thì chưa chắc đã là người có căn đồng. Chỉ có những người có hệ thần kinh yếu ở mức độ nào đó khi đi lễ đền, phủ mới bị hiện tượng ốp đồng và người ta gọi họ là những người căn cao, số nặng, là người có duyên (có căn) với các vị Thánh trong Tứ phủ.

Khả năng tự nhận diện và sự trợ giúp từ bên ngoài đối với người có căn đồng số lính

1. Khả năng tự nhận diện

Có nhiều cách để bản thân chính chúng ta biết được căn số của mình. Ví dụ: được các ngài báo mộng; được các ngài về ốp đồng khi mình tham gia hành lễ trình đồng; khi hầu bóng mà mình luôn thích xem và say mê về giá đó… Khi nhà Thánh bắt đồng thông thường các bạn sẽ nhận được lệnh (cái này phải qua chiêm bao của chính người đó là chính xác nhất). Trong giấc mộng của mình bạn có thể được các cấp (36 cấp trong Tứ phủ) linh ứng cho chiêm diện (nhìn thấy nhà ngài) hoặc trong mơ đi thăm các đền, phủ những sự kiện này được diễn ra nhiều lần trước khi các bạn cần mở phủ.

Ngoài ra trong trường hợp bị bắt sát các bạn vừa được báo mộng ( báo âm), vừa có tâm lý mong muốn đi lễ bái Đền phủ- nếu không đi được trong lòng như có lửa, lúc nào cũng thấy bồn chồn, thúc dục. Khi đến Đền phủ thường được nhà ngài “ốp bóng” giáo hóa.

Nhưng nhớ rằng sự giáo hóa của nhà Thánh không phải là sự quát nạt, đe dọa, đập bàn, đầu tóc rũ rượi, thuốc lá hút cả bao… nếu ai bị như vậy cần nghiên cứu lại âm đức nhà mình có bị oan gia nghiệp chướng, hay âm theo hay không? Riêng bóng Thánh lúc nào cũng trang nghiêm, đĩnh đạc, chuẩn mực mà rộng lòng thương, hơn thế nhà ngài chỉ thoáng qua không giáo hóa nhiều.

2 .Sự trợ giúp từ bên ngoài

Có thể là do xem bói mà biết được. Nhưng xem bói phải hết sức lưu ý, không phải thầy nói gì mình cũng tin, vì bây giờ cũng lắm thầy làm vì tiền hơn là làm vì tâm để cứu thế độ dân. Nhiều người chỉ nghe thầy tứ phủ phán bảo về căn số của mình, rằng có căn với Quan lớn này, Cô, Cậu nọ rồi phải đăng đàn làm lễ trình đồng, mở phủ, tự mình gây không ít khó khăn cho mình và hao tiền tốn của, tự mua dây buộc mình.

Không phải ai cũng soi được căn số hầu đồng, việc soi căn số này hiếm người có lắm, có khi chỉ vỏn vẹn trên đầu ngón tay mà thôi. Đây là một vấn đề hết sức khó khăn nhưng không phải không có đường thoát, đó là nhờ lập Bát tự để tìm hiểu căn số của mình. Đương nhiên người lập Bát tự phải hết sức am hiểu và giỏi Dịch lý và điều này đôi khi cũng không hoàn toàn đúng. Hơn nữa, người có căn hay không cũng có thể tự nhận biết qua các hiện tượng trên. Tuy nhiên, cần lưu ý phải khẳng định người có căn đồng là những người mạnh khoẻ, có thể chất, tinh thần và tâm lý hoàn toàn khác với người bị bệnh tâm thần phân liệt.

Hãy tự mình cảm nhận

Nhìn chung, bản thân tự cảm nhận tự ngẫm là rõ nhất ! Từ bản thân ad suy ra thì thấy Tâm Linh rất lôi cuốn, thích tìm hiểu về tâm linh ngay từ lúc còn nhỏ và rất nhạy cảm ! Biểu hiện thì nhiều vô kể ! Nhưng thực sự ai đó nếu đã có số kiếp Phụng Thờ thì Chỉ sớm hay Muộn mà thôi !

Sẽ đến cái ngày tự được Giác Ngộ mọi thứ ! Chứ còn biểu hiện thì nhiều vô kể nhưng chỉ nhìn vào những biểu hiện đó thì không đủ để kết luận ! Đã là Tâm Linh thì chữ Duyên sẽ giải thích tất cả, càng cố càng không thấy, thuận duyên sẽ thấy. Đời người từ khi cất tiếng khóc đã có số mệnh an bài đến số đến giờ đến lúc nếu có ắt sẽ đến tìm bạn. Hãy sống tốt, đủ Duyên sẽ tự khắc được chỉ đường.

Tự sự đồng nhân: ĐỦ DUYÊN SẼ ĐẾN

“Cái gì đến cũng sẽ đến cưỡng không được, cầu không xong. Không cần biết sinh ra là người như thế nào. Gia đình theo đạo nào. Em – chính em sinh ra và lớn nên là nhà gốc Đạo thiên chúa. Sống đến 26 tuổi chưa biết xem bói toán là gì. Kể ra câu chuyện thực tế của bản thân có lẽ chỉ có thầy và các anh chị trong bản hội với em mới thấu hiểu sự vất vả nhưng vô cùng trân trọng KHI EM TIN, EM TÍN với Đạo và với thầy. Đi lấy chồng và nhà chồng cũng theo đạo thiên chúa. Hằng tuần vợ chồng em vẫn đi lễ nhà thờ, làm đủ thủ tục lễ nghi bên công giáo. Nhưng có một sự kiện là năm em 10 tuổi, em đổ bệnh, gia đình đưa em đi khắp các bệnh viện miền bắc, bác sỹ thử máu các kiểu thì cho về và nói với bố mẹ em là: Gia đình chuẩn bị tâm lý. Nó thích ăn gì thì cho nó ăn…. Cả nhà em lo lắng lắm! Ba mẹ thương em không biết phải làm sao để cứu được em chuẩn bị lo hậu sự cho em. Vậy mà định mệnh đã đến, đêm đó mẹ em ngủ mơ thấy bà ngoại của em hiện về nói là: con hãy cho con của con ra chùa bán khoán vào ban đức ông nhé! Mẹ em làm theo lời chỉ dẫn của bà ngoại để mong sao có thể cứu được em, còn nước còn tát, dù hi vọng có mong manh, mẹ vẫn làm vì không còn cách nào khác vì nhà em đều theo công giáo. Ấy vậy mà như có phép màu, sau khi em được bán khoán, càng ngày bệnh em càng đỡ và em sống được đến tận bây giờ. Ngày đó, em nằm ở giường mà cứ có người đẩy em vào tường. Rồi em thấy mình đi xuyên qua tường. Sau lần chết hụt đó, dù bố mẹ có nói em đi lễ nhà thờ, nhưng em toàn trốn đi chơi rất ít di lễ. Em không còn thấy hứng thú khi được đến nhà thờ nghe giảng đạo nữa. Nhưng các lễ nghĩa hành đạo em vẫn làm đầy đủ. Và rồi em cũng đi lấy chồng, cuộc sống của em vẫn diễn ra bình thường như mọi người. Từ sinh xong bé thứ 2 được 1 tuổi. Chồng em thường xuyên đi chơi đêm về muộn. Em ngủ ở nhà và đã 2 lần nghe thấy người gọi ở cửa sổ không biết gì nên cứ nghĩ là chồng gọi. Em cũng thưa rồi ra mở cửa, nhìn không thấy ai và lại trở vào nhà. Chuyện gì đến cũng đến, từ hôm đó em như người điên, người không ra người, ma chẳng ra ma. Rồi em nhìn thấy vong âm nhiều hơn, thấy trong nhà mình có rất nhiều vong lạ đi lại. Em thấy rất sợ nên cũng đi Thạch Thất tìm cố (bên đạo thiên chúa) giúp và kể cho cố nghe chuyện của mình. Cố thấy sợ, em cũng sợ cứ khóc rú nên như người điên. Em về nhà cứ điên loạn Cậu bên mẹ em (làm thầy cúng) thấy em điên quá thế là vội ra tụng kinh cho em ngủ ngon. Thời gian này em về ở nhà mẹ đẻ, không ở nhà chồng vì gia đình chồng vốn không tin chuyện cúng bái kinh kệ. Nhưng cũng chỉ được 1 lúc, sau về đến nhà lại điên dở như cũ. Em thấy khổ sở bế tắc vô cùng nên ai mách gì em cũng nghe theo, chỉ mong mình được trở lại bình thường để về với chồng con, rồi mách lên chùa gặp các sư em cũng đi nhưng lại cũng chả ăn thua. Sau đó em đã ra gặp một cô đồng theo sự chỉ dẫn của một người quen. Thời gian đó cô hay cho đi lễ và cứ lên đền Quan Tuần Tranh là em bị trói. Cảm tưởng cơ thể em như có nghìn con giòi bò lúc nhúc ở người muốn chui ra ngoài. Lúc đó kinh tế đã quá khó khăn, 2 vợ chồng em lâm vào cảnh vay mượn khắp nơi chỉ mong được chữa khỏi bệnh. Nhưng mấy cô đồng làm lễ nhiều rồi mà tiền thì mất, tật thì mang, điên vẫn hoàn điên. Rồi may mắn cũng đến với em, em được một em mách bảo gặp được thầy bây giờ. Lần đầu ra đến nhà thầy, thầy không nhận. Thầy nói: bây giờ thầy cứu con là lỗi, vì con theo đạo thiên chúa nên thầy nghĩ con nên về nhờ cha bề trên, đức cha sẽ cứu được con. Với lại đặc biệt khi con chuyển tu sang bên nhà Mẫu là trái ngược với truyền thống uống nước nhớ nguồn của dân tộc. Đạo thiên chúa cũng là tôn giáo cao cả và đầy chân thiện mỹ đức con hãy cố nhất tâm về với cha bề trên xin các cha giúp đỡ. Thầy có thể xử lý được cho con nhưng không được vượt quyền và không nhận cải giáo cho con. Hội đồng gia tiên con nương tựa bên đó, con hãy đi tìm các cha giỏi ở nhà thờ các cha sẽ giúp con. Sau đó 2 vợ chồng đi về và hỏi thăm nhiều mãi cũng tìm vào nhà thờ gặp cha được mệnh danh là trừ quỷ giỏi ở Thái Hà – Đống Đa – Hà Nội. Cha nghe em kể rồi nhìn em và bảo em bị quỷ nhập nặng rồi. Em lại ở xa lên cha bảo về mang quần áo ra nhà thờ ở. Cha thu điện thoại rồi không cho liên lạc với mọi người, gia đình và con cái. Tâm lý bất ổn cộng thêm sợ hãi. Ngồi ăn cơm với mọi người ở đó, em khóc chan cơm bằng nước mắt. Người thì càng ngày càng dại đi. Buổi đầu ở đó, mưa ngập đường, đang ngồi trong phòng tự nhiên em khóc lao ra giữa sân mưa to quỳ xuống khóc, ngửa mặt nên trời em luôn kêu gào: “Mẹ ơi! mẹ cứu con với mẹ ơi! Mẹ cho con về trên đó đi mẹ, con không chịu được nữa rồi.” Em cứ dầm mưa cho đến khi có người ra lôi vào. Về chỗ ở, em lên cơn sốt khóc lịm đi. Trong cơn mơ em thấy mình bị rất nhiều quỷ đuổi. Em chạy thất thần, đến nỗi không thể chạy được nữa. Em sợ hãi vì nó đuổi nhiều quá, lúc đó không còn biết kêu ai lại kêu: ” Mẹ ơi! cứu con…. ” rồi nhớ ra câu em trai bên cậu cho là: án ma ni bát minh hồng. Em cứ thế đọc và chạy rồi tự nhiên có 2 bàn tay phụ nữ dang ra kéo em vào bên trong một ngôi đền và em không còn thấy bọn quỷ đâu nữa. Từ lúc đó em thấy tâm mình nhẹ nhàng bình yên đến lạ kỳ. Sáng ra, em tỉnh giấc rồi lại sang nhà thờ ở 1 phòng kín. Cảm giác sợ hãi lại dâng cao, đến khi kìm nén không được thì bắt đầu cơn điên của em lại bộc phát, em đập đồ đạc rồi xé sách vở, đạp đổ bàn ghế, la hét, giẫy dụa…. 5,6 người giữ em đến khi không còn sức. Em không tự chủ được tự hành hạ bản thân đến chảy máu, xưng vù tay và khóc đến nghẹn thở vì nhớ gia đình, nhớ chồng nhớ con…. Cuộc sống càng ngày càng lâm vào bế tắc, cùng cực, em không còn chút sức lực nào để mà hi vọng, để mà sống tiếp. Đã quá nhiều lần em nghĩ quẩn muốn tìm đến cái chết mà không được. Sau 3 tháng ở nhà thờ không biến chuyển càng ngày thấy cuộc sống càng khổ, càng điên loạn sức khỏe càng không ổn.em có đăng lên 1 số hội nhóm tâm linh muốn nên chùa ở bỏ xa mọi thứ. May mắn khi em gặp một chú mà đến bây giờ vẫn luôn biết ơn chú. Chú lại bảo ra thầy này thầy này sẽ cứu con, ta sẽ ra sau và nói đỡ cho con. Rồi em quyết định ra Thầy. Thầy nhìn em và nói: “Trông con quen quen…..” Thầy không nhận ra em cũng phải, vì em đang là đứa 54 kg, chỉ sau 3 tháng em chỉ còn 46kg. Em có nói với thầy: “Con đã đến gặp thầy 3 tháng trước”, thầy nhớ ra và nói không nhận ra em và sao giờ con lại ra nông nỗi này? Rồi thầy nhìn em thấy thương em quá thầy nói bao nhiêu lâu mà không tìm được cha bề trên giỏi mà xử lý đi để đến nước này người không ra người ma không ra ma, mà cải giáo thì thầy không muốn. Thầy nói bên thiên Chúa có rất nhiều cha giỏi và giáo lý rất cao cả sao không tìm. Em nói con đi nhiều rồi nhưng càng chữa càng nặng con đến bước đường cùng rồi chỉ muốn tự tử thôi. Lúc này thầy nói thôi thế này mà để con tiếp tục đi tìm các cha bề trên giỏi để xử lý trường hợp của con e không kịp. Thôi để thầy lên thầy thắp hương bạch với Thánh với Mẫu nói về trường hợp của con là người theo thiên chúa giáo có được phép cải giáo mở phủ không. Nói rồi thầy thắp hương rồi thầy xin trên điện và nhà Thánh đồng ý cho em theo vào và theo thầy nói Mẫu đồng ý cho thầy nhận em và em cũng không phải cải hẳn giáo sang bên nhà mẫu và được phép nhập đạo tu cả hai bên nên thầy đồng ý cứu em. Từ khi được thầy mở phủ cho, 2 tháng đầu em hết điên loạn ma ám nhưng vì bệnh tật chạy chữa lâu ngày nên cũng khổ lắm, nợ nần những ngày đi vay mượn chạy chữa cúng bái trước rồi sự khó khăn về kinh tế, dèm pha của người thân, bạn bè,… nhưng sau khi tạ bách nhật xong, em như biến thành 1 người khác vậy. Cuộc sống trở nên dễ dàng, êm đềm hơn, em thấy tâm trạng tươi vui, tràn đầy niềm tin và hi vọng cho dù vẫn còn nhiều khó khăn phía trước. Đến bây giờ, sau khi tạ tam niên xong mọi người thấy đó, từ 1 đứa đi lễ không dám đi lễ với mọi người bị người ta sỉ vả vì không có tiền, thầy biết dấm dúi cho tiền, nhét vội nhét vàng cho vài trăm để trả tiền xe mua quà cho con, thì đến bây giờ cũng không thua kém ai cả, sống một cuộc sống bao người mơ ước. Từ đứa bán rau 2.000 VNĐ/ 1 mớ hai vợ chồng lao động không đủ ăn vay mượn tứ tung vì cơ hành bệnh tật trở thành 1 người thành công như bây giờ chỉ 2 năm mà em gây dựng mở được mấy cửa hàng spa thẩm mỹ tuy không giầu có hơn người nhưng ổn định và hạnh phúc hơn. Vậy nên em nghĩ rằng: Một khi đã có duyên cứ giờ ấy, ngày ấy, tháng ấy, năm ấy là phải ra thôi theo về với Mẫu năm bắc ghế một hai lần tu theo pháp môn thầy dậy mà vẫn đi nhà thờ cùng chồng con được !!! Em chỉ mong rằng: gia đình và những người xung quanh thấu hiểu và thông cảm cho em, không ai muốn thế cả . Em cũng chỉ mong mình được là người bình thường như bao người thôi. Nhưng khi căn số mình đã như vậy rồi thì mong mọi người đừng dồn họ ép, bêu rếu hay nói xấu những người như em đặc biệt họ hàng em hai em và những người thân của em đều theo Chúa. Bởi chỉ có những người trong cuộc mới hiểu được những khó khăn, vất vả, thậm chí cả máu và nước mắt đã rơi thế nào. May mắn cho em được thầy chỉ bảo trong tâm em vẫn tin và kính Chúa vẫn nương tựa theo Mẫu và tu cả hai. Em chỉ mong rằng: đã là con cha con mẹ, ai cũng phải trải qua những lúc thăng trầm trong cuộc sống, biết thương yêu, nâng đỡ, đùm bọc nhau chẳng phải là tốt hơn hay sao. Mỗi người bớt đi 1 chút sân si, nói những điều nên nói, không làm tổn thương người khác và sống sao cho tốt đời đẹp đạo thì người làm Thầy, làm cha cũng cảm thấy tự hào vì những đứa con của mình hơn rất nhiều, các bề trên cả hai bên chắc chắn đều thu nhận và che chở cho em. Cảm ơn sự thấu hiểu, cảm thông và giúp đỡ của Thầy – người đã động viên và cúi xuống dắt em đi từ những ngày tháng khó khăn nhất. Trên đời này quả thực còn ít lắm- những người thầy nhận những đứa con nhang cơ cầu, điên dại và nghèo khó như vậy! – Những lần dấm dúi cho tiền đi lễ, động viên làm việc lấy tiền nuôi con và không được bỏ gia đình, bỏ chồng, bỏ con lại không quên nguồn gốc của gia đình của đạo nội ngoại đã theo. Thầy luôn giảng đạo cho em rằng tôn giáo nào cũng tốt chúa hay Phật hay Mẫu đều hướng con người đến chân tâm thiện mỹ đức hiếu hạnh trăm sông đổ một bể mọi con đường đều chỉ có một đích duy nhất. Chỉ có con người phân biệt đạo này đạo kia hay cao thấp chứ Phật hay Chúa hay Thánh hay Mẫu đều không phân biệt. Thầy em luôn nói các bậc Chúa Hay Phật Thánh Mẫu có ngôi vị đều đã đạt quả giảng là đạo là lý làm gì có cao hay thấp đúng sai, chỉ có con người nhìn và chấp vào cái diễn giải bề ngoài đạo lý của các vị bề trên giảng suy diễn thành đúng sai và cho rằng cao hay thấp. Từ lúc ra mở phủ theo thầy giảng đạo ngoài hầu đồng và tu theo pháp môn nhà Thánh Mẫu em lại cũng chăm đi nhà thờ công giáo hơn trước và lại có hào hứng khi nghe cố giảng kinh và đạo.

Thầy như người cha thứ hai sinh ra em, cho em một cuộc đời mới ngập tràn ánh sáng của niềm tin và hi vọng. Con không bao giờ quên ơn đó! Thưa Thầy.” – Đệ tử Hồng Hà Bảo điện

Tamlinh.org

.(Sao chép, chia sẻ vui lòng trích dẫn link từ website. Cám ơn các bạn)

Bản Văn: Cô Bơ Thoải Cung / 2023

“Hiển danh là bóng Cô Bơ

Lên tâu xuống rộng trong tòa Thoải Cung”

Rồi để ca ngợi tài sắc của Cô Bơ cũng có nhiều đoạn rất hay như:

 “Đẹp bằng Nghiêu Thuấn nữ trung

So nên tài sắc tiên cung nào tày

Cô Bơ đàn hát cũng hay

Ngũ âm khéo này năm dây tang tình

Ngự chơi đâu một mình một phủ

Áo khăn hầu sắm sửa dâng ngay

Dâng cô quả nón đôi hài

Dâng gương dâng lược vòng tay quạt ngà

Chấm đồng đâu kể trẻ già

Hay cũng có cả đoạn sau:

”Dao vàng cô diếc móng tay

Bút thần cô kẻ lông mày cong cong

Rập rờn nét liễu nằm ngang

Phấn son tô điểm má hồng thiên trung

Thật là tiên nữ thủy cung…”

Cô vốn là con Thủy Tề ở dưới Thoải Cung , được phong là Thoải Cung Công Chúa, giá ngự vào ra trong Cung Quảng Hàn. Có người còn nói rằng, Cô Bơ là con gái vua Long Vương rất xinh đẹp nết na nên được Đức Vương Mẫu (có người cho rằng đó là Mẫu Cửu Trùng Thiên) cho theo hầu cận, chầu chực trong cung cấm. Sau này Cô Bơ Thoải giáng sinh vào thời Lê Trung Hưng, tương truyền sự tích như sau: Đức Thái Bà nằm mộng thấy có người con gái xinh đẹp, dáng ngọc thướt tha, tóc mượt mắt sáng, má hồng, môi đỏ, cổ cao ba ngấn, mặc áo trắng đến trước sập nằm dâng lên người một viên minh châu rồi nói rằng mình vốn là Thủy Cung Tiên Nữ, nay vâng lệnh cao minh lên phàm trần đầu thai vào nhà đó, sau này để giúp vua giúp nước, thì Thái Bà thụ thai.

Đến ngày 2/8 thì bỗng trên trời mây xanh uốn lượn, nơi Thủy Cung nhã nhạc vang lên, đúng lúc đó, Thái Bà hạ sinh ra được một người con gái, xem ra thì nhan sắc mười phần đúng như trước kia đã thấy chiêm bao. Thấy sự lạ kì vậy nên bà chắc hẳn con mình là bậc thần nữ giáng hạ, sau này sẽ ra tay phù đời nên hết lòng nuôi nấng dạy dỗ bảo ban. Cô lớn lên trở thành người thiếu nữ xinh đẹp, tưởng như ví với các bậc tài nữ từ ngàn xưa, lại giỏi văn thơ đàn hát. Đến khi cô vừa độ trăng tròn thì cũng là lúc nước nhà phải chịu ách đô hộ của giặc Minh, cô cùng thân mẫu lánh vào phía sâu vùng Hà Trung Thanh Hóa, nơi ngã ba bến Đò Lèn, Phong Mục. Trong cuộc kháng chiến chống quân Minh, cô đã có công giúp vua Lê trong những năm đầu kháng chiến (và có nơi còn nói rằng cô cũng hiển ứng giúp nhà Lê trong công cuộc “Phù Lê Dẹp Mạc” sau này).

Trong dân gian vẫn còn lưu truyền lại câu chuyện sau: Vào những năm đầu khởi nghĩa, quân ta (ý nói nghĩa quân do vua Lê Lợi chỉ huy) vẫn còn yếu về lực lượng, thường xuyên bị địch truy đuổi, một lần Lê Lợi (có sách nói là Lê Lai) bị địch đuổi đến ngã ba sông Thác Hàn ở Hà Trung thì gặp Cô Bơ đang tỉa ngô liền xin cô giúp đỡ, cô bảo người lấy quần áo nông dân mặc vào, còn áo bào thì đem vùi xuống dưới ruộng ngô rồi cũng cô xuống ruộng giả như đang tỉa ngô. Vừa lúc đó thì quân giặc kéo đến, chúng hỏi cô có thấy ai chạy qua đo không thì cô bảo rằng chỉ có cô và anh trai (do Lê Lợi đóng giả) đang tỉa ngô, thấy vậy quân giặc bỏ đi. Lê Lợi rất biết ơn cô, hẹn ngày sau đại thắng khải hoàn sẽ rước cô về Triều Đình phong công và phong cô làm phi tử. Sau đó cô cũng không quản gian nguy, bí mật chèo thuyền trên ngã ba sông, chở quân sĩ qua sông, có khi là chở cả quân nhu quân lương. Có thể nói trong kháng chiến chống Minh thì công lao của cô là không nhỏ. Đến ngày khúc hát khải hoàn cất lên thì vua Lê mới nhớ đến người thiếu nữ năm xưa ở đất Hà Trung, liền sai quân đến đón, nhưng đến nơi thì cô đã thác tự bao giờ, còn nghe các bô lão kể lại là ngày qua ngày cô đã một lòng đợi chờ, không chịu kết duyên cùng ai, cho đến khi thác hóa vẫn một lòng kiên trinh.

 Người ta cho rằng, Cô Bơ được lệnh Vua Cha giáng trần để giúp vua, đến chí kì mãn hạn thì có xe loan lên đón rước cô về Thủy Cung. Sau đó cô hiển linh giúp dân chúng ở vùng ngã ba sông, độ cho thuyền bè qua lại được thuận buồm xuôi gió vậy nên cô còn có danh hiệu là Cô Bơ Bông (do tích cô giáng ở ngã ba sông) hay Cô Bơ Thác Hàn (theo tên gọi ở nơi quê nhà). Ai hữu sự đến kêu van cửa cô đều được như ý nên danh tiếng cô vang lừng khắp nơi nơi Cô Bơ luôn giá ngự về đồng, già trẻ, từ đồng tân đến đồng cựu, hầu như ai cũng hầu về Cô Bơ Bông. Khi cô giáng vào ai, dù già hay trẻ thì sắc mặt đều trở nên hồng hào tươi tốt, đẹp đẽ lạ thường. Khi cô ngự đồng, cô thường mặc áo trắng, đầu đội khăn đóng (khăn vành dây) có thắt lét trắng (có khi dùng thắt dải lưng hồng) rồi cô cầm đôi mái chèo, bẻ lái dạo chơi khắp nơi. Lúc chèo thuyền có khi có còn khoác thêm chiếc áo choàng trắng, trên khăn có cài ba nén hương, bên hông có dắt tiền đò, rồi khi chèo thuyền xong, cô lại cầm dải lụa để đi đo gió đo nước đo mây. Lúc cô an tọa người ta thường xin cô thuốc để trị bệnh, vậy nên Cô Bơ ngự về thường hay làm phép “thần phù” để ban thuốc chữa bệnh. Vì theo quan niệm nguyên xưa Cô Bơ Bông hầu cận Mẫu Thoải, lại theo sự tích nơi quê nhà cô là ở đất Hà Trung, Thanh Hóa, ngã ba Bông bến đò Lèn nên đền cô được lập ở đó, gần đền Mẫu Thác Hàn (chính là Mẫu Thoải), gọi tên là Đền Cô Bơ Bông thuộc xã Hà Sơn, huyện Hà Trung, tỉnh Thanh Hóa, trước đây đường đi vào rất khó khăn, nhưng hiện giờ đã được tu sửa nên giao thông đã dễ dàng hơn.

 Đền cô là nơi thắng cảnh “trên bến dưới thuyền”, nơi giao của Ngũ huyện kê: “Một tiếng gà gáy năm huyện đều nghe” cũng với danh tiếng anh linh của tiên cô nên khách thập phương đến chiêm bái, cầu xin nhân duyên, khoa cử, làm ăn rất đông đúc. Thuyền bè dưới bến sông qua lại đều phải đốt vàng mã kêu cô, rồi những người đến kêu cầu đều dâng cô nón trắng hài cườm, võng lụa thuyền rồng

Bạn đang xem bài viết Căn Cô Bơ Có Lộc Gì? / 2023 trên website Iseeacademy.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!