Xem Nhiều 2/2023 #️ Nghệ Nhân Ưu Tú Út Son: Một Đời Bóng Rỗi Với Những Nỗi Niềm # Top 4 Trend | Iseeacademy.com

Xem Nhiều 2/2023 # Nghệ Nhân Ưu Tú Út Son: Một Đời Bóng Rỗi Với Những Nỗi Niềm # Top 4 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Nghệ Nhân Ưu Tú Út Son: Một Đời Bóng Rỗi Với Những Nỗi Niềm mới nhất trên website Iseeacademy.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Nghệ nhân ưu tú Út Son: Một đời bóng rỗi với những nỗi niềm

Nói đến nghệ thuật là phải nói đến chữ Duyên. Và chữ Duyên quả đúng với số mệnh cũng như con đường đến với nghệ thuật diễn xướng múa dân gian bóng rỗi của nghệ nhân Út Son, khi mà nghệ nhân đến với nghề từ rất sớm. Ngày ấy tại làng quê Tân Hòa, xã Tân Hội, huyện Cai Lậy trước đây có bà bóng nổi tiếng Lê Thị Thủ, trong một dịp tình cờ bà gặp rồi “chấm” và nhận ngay cậu bé có cái tên mộc mạc Lê Văn Son thường gọi là Út Son là con nuôi, dự đoán rằng Lê Văn Son sẽ là người nối nghiệp và phát huy xuất sắc nghề của mình. Út Son cũng rất mê bà múa bóng, nghe bà múa cúng miễu, cúng trang là chạy theo xem cho bằng được. Nhưng ban đầu do hiểu được cái khó cái khổ của loại hình nghệ thuật này nên ba mẹ Út Son không đồng ý. Mãi đến năm Út Son 20 tuổi thì ba mẹ ruột mới đồng ý cho theo nghề Múa bóng rỗi. Đúng ngày 29-3-1990, Út Son từ biệt gia đình để về làm con nuôi, làm đệ tử cho bà bóng nổi tiếng Lê Thị Thủ, và chữ nghề chữ nghiệp của nghệ nhân Út Son cũng bắt đầu từ đây. Không ngoài mong đợi của bà Lệ Thị Thủ, Út Son rất có khiếu, tiếp thu nhanh và múa đẹp.

Múa bóng rỗi còn gọi là múa bóng, một loại hình diễn xướng dân gian độc đáo ra đời cách nay khoảng 300 năm. Đây là nghi thức múa hát trong dịp lễ hội tại các đình, miếu, đặc biệt thường gắn với các dịp cúng Bà (Bà Chúa Xứ, Bà Hỏa, Ngũ hành nương nương…) với ý nghĩa cầu xin Bà phù hộ độ trì cho cuộc sống con người bình an, tốt đẹp. Năm 2016, UNESCO công nhận bóng rỗi là Di sản văn hóa phi vật thể. Theo đó, nhận thức của người dân về loại hình nghệ thuật này cũng đã thay đổi, việc bảo tồn và phát huy những tinh túy của nghệ thuật diễn xướng dân gian này cũng được quan tâm hơn. Tại Tiền Giang, loại hình nghệ thuật này cũng được kế thừa và phát huy trong thời gian qua, trong đó Nghệ nhân ưu tú Út Son ngụ ấp Tân Hòa, xã Tân Hội, thị xã Cai Lậy là một trong những nghệ nhân nổi bật được nhiều người biết đến. Chuyện đời – chuyện nghề của nghệ nhân Út Son là những trang viết đầy buồn vui, trăn trở nhưng cũng lắm thú vị và tự hào.

Ảnh: Nghệ sĩ ưu tú Út Son biểu diễn

Như Út Son chia sẻ thì nghệ nhân may mắn có được người mẹ nuôi, người thầy tài giỏi truyền nghề. 15 năm sống cùng mẹ nuôi, Út Son đã học được rất nhiều từ nghề nghiệp cho đến cách đối nhân xử thế của bà. Cái tinh hoa của bóng rỗi mà mẹ  nuôi đã dạy, giờ đây được xem là một môn nghệ thuật diễn xướng dân gian, Út Son cảm thấy vui và tự hào. Năm 2007, ngành Văn hóa của tỉnh tổ chức Liên hoan “Bóng rỗi và cắt dán mâm vàng”, 4 học trò của bà Lê Thị Thủ là Út Son, cô Tư bóng ( còn gọi là Tư Trầu ở cầu Xéo, huyện Cái Bè), anh Dương Minh Đức (ở huyện Cai Lậy, hiện làm nghề bóng rỗi ở TP. Hồ Chí Minh) và anh Nguyễn Ngọc Vinh (hiện làm bóng rỗi ở tỉnh Long An) đã đăng ký thi tài và Út Son đoạt được 3 giải thưởng: Giải A múa mâm vàng, giải A hát rỗi và giải B cắt dán mâm vàng. Sau đó  Út Son thường xuyên có mặt trong các cuộc thi tài và đã đoạt nhiều giải thưởng: Huy chương Vàng múa mâm vàng Cửu Long (năm 2007 ở tỉnh Nghệ An), Huy chương Vàng diễn xướng dân gian toàn quốc (tổ chức tại Đà Lạt năm 2014) và được Trung Tâm Văn hóa Thể thao tỉnh mời biểu diễn phục vụ nhân các dịp lễ hội, để năm 2019 Út Son vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Nghệ nhân Ưu tú.

Bước chân vào nghề khi vừa tròn 20 tuổi, đối với một chàng trai mới lớn, những ngày đầu làm nghề là khoảng thời gian hết sức chông gai. Và nghề múa bóng rỗi ở các miếu bà đã thật sự đón nhận Út Son khi tuổi đời còn quá trẻ. Những gian nan, khổ cực khi phải đi múa rày đây mai đó, đi khắp xứ cùng nơi từ thành thị cho đến thôn quê, nơi nào cần là Út Son có mặt. Biết là vất vả nhưng đã là nghề thì phải tận tâm. Ngày xưa khi đời sống người dân còn khó khăn, các đình miếu thì không có kinh phí hoạt động nhưng vì niềm tin và tín ngưỡng nên ngày cúng vía Bà là phải có Múa bóng rỗi để cầu mong bình an hạnh phúc thế là những người làm nghề lại phục vụ miễn phí. Nhưng có lẽ đó không phải là cái buồn đáng nghĩ mà buồn vì họ không được coi trọng. Nhiều người khinh khi, chê bai, có lúc những tưởng nghệ nhân Út Son sẽ bỏ nghề, nhưng thiết nghĩ nghề nào nghiệp ấy nên nghệ nhân đeo đuổi cho đến tận bây giờ.

Cuộc đời nghệ nhân Út Son  gắn với múa hát mua vui ở các miếu bà khắp nơi. Mỗi bước chân làm nghề của nghệ nhân có cả niềm vui, nỗi buồn, sự trăn trở về cuộc đời mà những người từng trải mới có thể cảm nhận hết.

CẨM MAI

Giữ Nghề Múa Bóng Rỗi

 Nói đến nghệ thuật múa bóng rỗi ở Đồng Nai, người ta sẽ nhắc ngay đến nghệ nhân Kim Phụng (P.Trảng Dài, TP.Biên Hòa).  

Nghệ nhân Kim Phụng (bìa trái) trong một buổi tập luyện múa bóng rỗi tại Trung tâm Hội nghị và tổ chức sự kiện tỉnh. Ảnh: L.Na

Hơn 40 năm nay, bằng cái tâm trong sáng, đạo đức hành nghề mẫu mực và niềm say mê nghệ thuật, nghệ nhân Kim Phụng đã giữ gìn, phát huy và lưu truyền múa bóng rỗi trong cộng đồng.

* Hơn 40 năm múa bóng rỗi

“Nếu như các năm trước, thời điểm này (từ tháng giêng đến tháng tư âm lịch) tôi đang đi diễn múa bóng rỗi ở nhiều đình, miếu Bà của các tỉnh, thành: Long An, Tây Ninh, Cần Thơ, Đồng Nai… thì nay phải tạm ngưng. Do ảnh hưởng của dịch Covid-19, các hoạt động lễ hội, cúng bái ở các đình, miếu được tổ chức nhỏ gọn hơn. Năm nay ở nhà nhớ nghề lắm nhưng cũng vì sự an toàn của bản thân mình và của mọi người” – nghệ nhân Kim Phụng cho biết.

Múa bóng rỗi còn gọi là múa bóng, một loại hình diễn xướng dân gian độc đáo ra đời cách nay khoảng 300 năm. Đây là  nghi thức múa hát trong dịp lễ hội tại các đình, miếu, đặc biệt thường gắn với các dịp cúng Bà (Bà Chúa Xứ, Bà Hỏa, Ngũ Hành nương nương…).

Nghệ nhân Kim Phụng tên thật là Đinh Thị Thanh Loan, sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống múa bóng rỗi – địa nàng. Từ khi còn nhỏ, bà đã được ngoại dạy múa bóng rỗi rất tỉ mỉ, từ lời văn chúc, nhịp phách đọc văn chúc đến trình tự, điệu bộ và ý nghĩa của từng bài múa. Thi thoảng ngoại còn dẫn bà tham gia vào những buổi diễn tại các miếu Bà gần nhà để xem các “bà bóng” múa và đọc những câu văn cầu an, cầu phúc. “Lúc đó tôi mới chỉ khoảng 9, 10 tuổi” – bà Phụng nhớ lại.

Có năng khiếu múa cùng với sự hướng dẫn của ngoại, nghệ nhân Kim Phụng dần tiến bộ và chính thức bước chân vào nghề ở tuổi trăng tròn. Bà tâm sự: “Hơn 40 năm làm nghề, ngọn lửa đam mê trong tôi chưa bao giờ tắt. Có những đợt vài tháng không được đi múa bóng rỗi, đến khi được mời tôi vui đến mất ngủ. Nhiều lúc đang nửa đêm cũng lọ mọ dậy luyện tập sao cho các bài múa phù hợp với thời đại, gần gũi với đời sống của người dân Nam bộ”.

Trong căn nhà nhỏ của nghệ nhân Kim Phụng ở P.Trảng Dài nổi bật nhất chính là các đạo cụ, trang phục biểu diễn. Hàng trăm bộ trang phục, mũ áo đến quạt lông công, trống, phách, mâm vàng, mâm bạc… được sắp xếp rất gọn gàng. Vừa chỉ vào từng món đồ, nghệ nhân Kim Phụng vừa giới thiệu: “Đây là toàn bộ trang phục và đạo cụ suốt gần một đời theo nghề diễn còn giữ được của tôi. Những thứ này hầu hết đều được tôi lựa mua ở chúng tôi chỉ một vài thứ tự tay tôi làm”.

Theo nghệ nhân Kim Phụng, múa bóng rỗi không phải là nghề “kiếm nhiều tiền”, vì chỉ diễn theo mùa nên muốn gắn bó với nghề, ngoài đam mê cần có thêm nghề tay trái để kiếm sống. Ngoài đi múa bóng rỗi, bà còn kiêm thêm công việc buôn bán và nhận làm tất cả các khâu trong nghi lễ múa bóng rỗi như: đơm bông, têm trầu, làm mâm vàng, mâm bạc. Kỹ thuật cắt sắc sảo, tạo thành những mâm vàng gọn, chắc chắn và đẹp… của bà được nhiều người truyền tai, giúp gia đình có thêm thu nhập trong những ngày rảnh rỗi.

Hỏi về những bài múa bóng rỗi, nghệ nhân Kim Phụng nói rằng, bà không thể đếm hết, nhớ hết kể cả những địa điểm mà bà đã đi biểu diễn. Nhiều bài múa bóng rỗi, hát chặp địa nàng của bà khi tham dự các liên hoan, hội diễn trong và ngoài tỉnh đã đoạt các giải cao. Những giải thưởng đó như là sự khích lệ, một “bảo chứng” về chuyên môn, tiếp thêm năng lượng sáng tạo trên con đường theo đuổi nghệ thuật diễn xướng dân gian – một trong những vốn quý trong kho tàng văn hóa dân tộc.

* Gìn giữ và phát huy

Nghệ nhân Kim Phụng chia sẻ, múa bóng rỗi là bộ môn nghệ thuật rất kén chọn người diễn, chỉ những ai thực sự đam mê mới theo được. Trong quá trình theo nghề, bà có rất nhiều học trò nhưng hầu hết mới học qua cho vui. Chỉ có hai cô con gái là Thanh Mai và Ngọc Nguyên có đam mê và mong muốn “kế tục” nghiệp diễn của mẹ. 

Từng có thời gian nghiên cứu múa bóng rỗi dưới góc nhìn sản phẩm du lịch văn hóa độc đáo ở Nam bộ, PGS-TS.Nguyễn Công Hoan, Trưởng bộ môn Du lịch lữ hành, Khoa Du lịch Trường đại học Tài chính – marketing cho biết, để bảo tồn, lưu giữ giá trị văn hóa tinh thần đối với múa bóng rỗi nên khai thác múa bóng rỗi thành sản phẩm du lịch. Chỉ khi đưa các sản phẩm văn hóa tinh thần bóng rỗi đến với du khách, thông qua những hình ảnh sống động để họ được mắt thấy, tai nghe thì việc lưu truyền mới được phát huy trong đời sống.

Nhiều năm trở lại đây, trong những buổi đi múa bóng rỗi của nghệ nhân Kim Phụng luôn có sự xuất hiện của Thanh Mai và Ngọc Nguyên. Hai cô phụ mẹ những suất diễn ngắn, chỉ cần những động tác đơn giản. Ngoài đi múa bóng rỗi, bà Phụng cho biết, con gái Thanh Mai còn có duyên với loại hình đờn ca tài tử. Cô có giọng ca hay, ngọt ngào, từng đoạt nhiều giải cao trong liên hoan đờn ca tài tử Nam bộ của tỉnh và khu vực.

Múa bóng rỗi cũng như các loại hình nghệ thuật khác, không chỉ hướng thiện mà còn đáp ứng được nhu cầu vui chơi và giải trí của con người. Tuy nhiên, để tồn tại, Kim Phụng cho rằng bà cũng như những nghệ nhân khác rất cần được sự quan tâm, hỗ trợ và đầu tư hơn cho loại hình nghệ thuật dân tộc này. Bản thân bà cũng sẽ không ngừng học hỏi, trau dồi bản thân để vững hơn với nghề, góp phần giới thiệu và đưa bộ môn nghệ thuật này đến gần với công chúng, đặc biệt là những người trẻ.

Nghệ nhân dân gian Phạm Lơ, Chủ nhiệm CLB Đờn ca tài tử tỉnh cho biết, Kim Phụng là một trong những nghệ nhân còn gìn giữ được nghề và truyền nghề múa bóng rỗi cho con ở Đồng Nai. Việc ý thức truyền nghề múa bóng dân gian là cách làm rất đáng trân trọng, bởi theo thời gian, các thế hệ nghệ nhân múa bóng rỗi sẽ lần lượt già yếu hoặc mất đi. Nghệ nhân bóng rỗi đã hiếm, nay lại càng khó hơn để tìm ra những thế hệ để kế tục như Thanh Mai và Ngọc Nguyên – con gái của nghệ nhân Kim Phụng.           

            Ly Na

Nghệ Sỹ Ưu Tú Hoài Linh Cùng Đông Đảo Nghệ Sỹ Sài Gòn Cúng Tổ Nghề Sân Khấu

Như thường niên, ngày 9/9 là dịp để những người làm Nghệ sỹ lại quây quần bên nhau cùng làm lễ Cúng tổ nghề Sân khấu. Và năm nào NSUT Hoài Linh cũng cùng các NS khác tổ chức nghi thức cho ngày lễ trọng đại này thật khang trang và tâm linh.

Tổ nghề (hay Đức Thánh Tổ, Tổ sư) là một hoặc nhiều người có công lớn đối với việc sáng lập và truyền bá một nghề nào đó. Do đó được các thế hệ sau tôn trọng và suy tôn là người sáng lập vì đã có công tạo ra nghề, gọi là tổ nghề. Tổ nghề thường là những người có thật, nhưng lại được người đời sau tôn thờ vì đã có công sáng tạo ra nghề, truyền lại cho các thế hệ sau.

Trong số đó, đền thờ Tâm linh Việt của NSƯT Hoài Linh là đông nhất bởi không chỉ nghệ sĩ mà còn có cả người dân.

Nhà thờ Tổ nghề là tâm huyết cả đời của NSƯT Hoài Linh và anh từng miệt mài chạy show, làm việc đến kiệt sức để hoàn thành. Đến khi mọi thứ đã xong, nam danh hài dần rút lui khỏi các chương trình, gameshow và dành thời gian cho bản thân.

NSƯT Hoài Linh chia sẻ, đền phủ đã làm xong, anh không còn lý do để lao vào công việc kiếm tiền như trước và cũng muốn nhường cơ hội cho các đàn em.

Lần thứ tư Hoài Linh làm lễ giỗ tổ tại nhà thờ của gia đình vào trưa 9/9 (tức ngày 11/8 âm lịch). Trước giờ dâng hương, anh không giấu đôi chút lo lắng khi sửa soạn mọi việc, chỉnh từng chiếc áo lễ của đoàn dâng hương. Nhiều ngày trước, Nghệ sĩ Ưu tú tự tay chăm chút từng góc nhà thờ tổ, khuôn viên sân vườn để có không gian như ý đón hàng trăm khán giả, đồng nghiệp về dự lễ.

Khoảng 14h30, tại sảnh chính của nhà thờ diễn ra nghi thức dâng hương. Các nghệ sĩ Chí Tài, Dương Triệu Vũ, diễn viên Hứa Minh Đạt… góp mặt, cùng bày mâm lễ, bày tỏ lòng tri ân các bậc tiền nhân. Một số nghệ sĩ biểu diễn văn nghệ phục vụ khán giả, trong đó có Phương Mỹ Chi. Sau khi thắp hương ở gian thờ, khán giả nhận túi quà gồm nước uống, trái cây, bánh… như món lộc.

Ca sĩ Pha Lê chia sẻ: “Năm nào tôi cũng tham gia lễ cúng tại nhà thờ tổ của anh Hoài Linh. Không khí trang nghiêm ở đây truyền cho tôi nhiệt tâm về tình yêu nghề, gắn bó với sân khấu”.

Ngoài dâng hương, mọi người cũng tham quan nhà thờ tổ rộng 500 m2 được xây dựng trên mảnh đất 7.000 m2 của Hoài Linh. Nhiều năm qua, công trình tâm nguyện của anh là nơi làm lễ, cúng bái, hội ngộ của giới nghệ sĩ lẫn khán giả.

Cuộc sống hiện tại của NSƯT Hoài Linh rất giản dị, anh thích ăn cơm với những món đạm bạc như rau xanh, cá khô, mắm… Nam danh hài thường sang nhà thờ Tổ để dọn dẹp, chăm sóc cây cảnh. Thỉnh thoảng, nếu có chương trình nào ý nghĩa và sắp xếp được thời gian, NSƯT Hoài Linh sẽ nhận lời tham gia.

Tranh Vẽ ‘Nhân Quả Ba Đời’ Của Diệu Trí

Đạo Phật là một trong các tôn giáo sớm có mặt ở nhiều quốc gia, có số lượng tín đồ khá đông trên thế giới. Đến nay, đạo Phật đã tồn tại và phát triển trên 25 thế kỷ. Triết lý của đạo Phật, trong đó có nhân quả báo ứng đã thấm sâu vào suy nghĩ, hành động của các hàng triệu Phật tử trên hành tinh của chúng ta.

Kiếp trước: cúng dường tượng Phật, dâng tiền vàng tô hình tượng Phật

Trong quá khứ tồn tại và phát triển đạo Phật không những truyền bá bằng kinh kệ mà còn bằng những câu chuyện kể, tranh vẽ mang tính ước lệ, tựu trung là “ở hiền gặp lành, làm ác gặp ác”. Nhân quả ba đời là một trong những chuyện kể, truyện tranh mang tính ước lệ đó, hướng con người đến lối sống tốt đẹp, trọng nhân nghĩa, xã hội văn minh.

Kiếp này: có chức, có quyền, được mọi người kính nể

Phật học đời sống online, xin giới thiệu đến quý bạn đọc xem tranh vẽ nhân quả ba đời của họa sĩ Diệu Trí.

Kiếp trước: Dâng y cúng dường Tăng Ni, thí áo quần giúp người nghèo khó

Kiếp này: Áo quần đầy đủ, sang trọng

Kiếp trước: Làm cầu, đúc chuông, làm nhà vệ sinh công cộng

Kiếp này: Đi đâu cũng có xe đón, máy bay, sang trọng

Kiếp trước: Giúp đỡ người nghèo khổ, đói khát

Kiếp này: Dư ăn, dư mặc

Kiếp trước: thấy người nghèo đói không bố thí

Kiếp này: Nghèo khổ, ăn mặc thiếu thốn rách rưới

Kiếp trước: Dâng gạo thức ăn cúng dường Tam bảo

Kiếp này: Giàu sang nhà lớn lầu cao

Kiếp trước: Xây dựng chùa, cất nhà tình thương, tình nghĩa

Kiếp này: Phước lộc đầy đủ, cháu con sum vầy

Kiếp trước: Dân hoa tươi cúng Phật

Kiếp này: Nhan sắc, tướng mạo xinh đẹp

Kiếp trước: Tung kinh, niệm Phật, ngồi thiền nghiên cứu kinh điển

Kiếp này: Thông minh, hiểu biết hơn người

Kiếp trước: Kết duyên lành với mọi người

Kiếp này: Người thấy vui mừng, đi đến đâu cũng có người tiếp đón.

Thích Thiện Chơn

(Còn tiếp )

Bạn đang xem bài viết Nghệ Nhân Ưu Tú Út Son: Một Đời Bóng Rỗi Với Những Nỗi Niềm trên website Iseeacademy.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!