Xem Nhiều 12/2022 #️ Thư Gửi Mẹ Nhân Ngày Giỗ Người. / 2023 # Top 13 Trend | Iseeacademy.com

Xem Nhiều 12/2022 # Thư Gửi Mẹ Nhân Ngày Giỗ Người. / 2023 # Top 13 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Thư Gửi Mẹ Nhân Ngày Giỗ Người. / 2023 mới nhất trên website Iseeacademy.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Mẹ yêu thương,

Lần giỗ Mẹ năm nay cũng như bao lần, không về được bên Mẹ, con lại thắp lên bàn thờ Mẹ nén nhang cùng hoa quả và mâm cơm cúng giản dị, tưởng nhớ tới Mẹ ở một nơi thật xa – nơi mà có lẽ Mẹ nhìn thấy con nhưng con lại chẳng được thấy mẹ đâu cả.

Mẹ ơi, mất Mẹ con như mất đi một phần linh hồn con, mất đi những giây phút yêu thương, êm đềm bên Mẹ, mất đi cả bờ vai mềm ấm áp để con tựa vào khi con thất bại, chống chếnh…

Cuộc đời Mẹ là một câu chuyện dài đầy sóng gió, có cả kịch tính, về người phụ nữ can trường, bền bỉ, nhân hậu, đảm đang, yêu thương chồng con hết mực, hy sinh cả cuộc sống sung túc, đủ đầy, có được từ hai bàn tay trắng cùng Cha, để cho các con có được bản lý lịch « đẹp » khi nói về thành phần gia đình. Mấy chục năm lăn lộn trong các HTX thủ công nghiệp với tư cách là phó chủ nhiệm rồi chủ nhiệm, nhưng các con vẫn bị giữ lại địa phương khi có giấy báo vào Đại học. Chị gái cả Trần Thị Bích Lộc, đã phải xếp xó tờ giấy báo đi học Đại học nước ngoài để ở nhà tham gia chiến đấu ở đơn vị Trọng liên 12,7 ly của Hà Tĩnh (đơn vị sau này đã được Nhà nước phong là Đơn vị anh hùng của LL Vũ trang VN). Sau này chị được Tỉnh cử đi học ĐH Thương mại và sau khi tốt nghiệp ĐH, giảng dạy tại chính ngôi trường này một số năm, chị tiếp tục đi Nghiên cứu sinh ở Đức. Hai chị gái tiếp theo: Minh Hương và Thái Hòa, cũng phải nghỉ học giữa chừng để tham gia nghĩa vụ quân sự. Sau này mới được tiếp tục đi học. Vậy mà con, cô con gái út, cũng suýt bị giữ lại khi có giấy báo vào ĐH gửi về, nếu không có sự thông minh và nhanh trí của Mẹ… Chao ôi, còn bao nhiêu điều oái oăm nữa đã lấy đi của Mẹ rất nhiều sinh lực và có lúc nguy hiểm tới cả mạng sống !!!

Ông ngoại là một Nhà giáo (ở địa phương thường gọi là Ông Giáo, Thạch Quý, Thạch Hà, Hà Tĩnh), gia đình có truyền thống cách mạng, ông là Đảng viên, hay phải đi dạy xa. Bà ngoại là người Đức Phong, Đức Thọ – một vùng quê nổi tiếng « gạo trắng nước trong, gái đẹp ». Bà đẹp nức tiếng thời ấy, yêu chồng, thương con hết mực . Do Ông phải đi biền biệt vì dạy học và tham gia nhiều hoạt động xã hội khác, Bà đưa Mẹ và dì (em gái ruột của Mẹ) ra Thành phố Nam Định, ở với người cậu ruột của Bà, đang dạy học tại đó. Nhưng chẳng may Bà mất sớm. Ông ngoại có vợ hai, lúc ấy Mẹ mới mười hai, mười ba tuổi, mồ côi mẹ, dắt díu em gái trở về quê, sống trong gia đình ông chú, trông nom các em con chú, tự lập cuộc sống từ đó để nuôi mình, nuôi em gái cho đến lúc gả chồng cho em. Lớn hơn một chút, với bản tính chăm chỉ, chịu thương chịu khó, thông minh, nhạy bén, Mẹ mở gánh hàng xén, dần dần có cửa hàng. Mười bảy tuổi Mẹ gặp Cha. Cha cũng mồ côi mẹ từ năm hai tuổi, cùng anh trai từ Nghệ An vào Hà Tĩnh lập nghiệp, dần có vốn, mở Cửa hàng đóng giày dép hiệu Mỹ Long, nổi tiếng vì mẫu mã đẹp và chất lượng. Cha khéo tay và vô cùng cẩn thận từng đường kim mũi chỉ. Cha lại có dáng nhất là khi mặc com-lê, đeo cà-vạt, đội mũ phớt thì nhìn giống « Tây ». Cha đã từng có một đời vợ mặc dù bà cả chỉ sống được vẻn vẹn bên Cha hai năm, chưa kịp có con, rồi mất vì bệnh. Sau đó, khi gặp Mẹ, Cha « say » ngay lập tức vì Mẹ đẹp lại thông minh, nhanh nhẹn, nhưng ông ngoại và ông chú không bằng lòng vì Cha đã qua một đời vợ. Mẹ cảm mến Cha vì Cha là người hiền lành, đức độ, giàu lòng trắc ẩn, cẩn thận và chu đáo. Cuối cùng Cha Mẹ vẫn lấy nhau khi Mẹ tròn mười chín tuổi và mãi chín năm sau mới sinh được con gái đầu lòng. Để phát triển cửa hàng bán tạp hóa, Mẹ thường xuyên phải đi Hà Nội lấy hàng. Cùng với cửa hàng giày dép của Cha khá đông khách, kinh tế dần phát triển. Không những vừa phải làm việc, nuôi các con, Cha Mẹ còn nuôi các em bên Mẹ, các cháu bên Cha. Năm 1960, một năm sau cuộc cải tạo CTN tư bản tư doanh do BCH Trung ương Đảng khóa II thực hiện, đã ra nghị quyết về vấn đề hợp tác hóa nông nghiệp và cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh theo chủ nghĩa xã hội, xóa bỏ giai cấp tư sản, phía bên ngoại, bà con ở Hà Nội đã tìm cho Cha Mẹ một căn nhà ở phố Hàng Bạc cùng chỗ nhà dì (số 87). Trong khi bà dì (dì ruột của Mẹ) ở 18 phố Hàng Bè, ông cậu ở 45 phố Lãn Ông… Nhưng cuối cùng Cha Mẹ đã không thống nhất. Là người gốc Nghệ An, Cha muốn nếu rời Hà Tĩnh thì chỉ có về quê nội còn Mẹ lại muốn cả nhà chuyển ra Hà Nội. Cuối cùng…, vẫn ở lại mảnh đất Hà Tĩnh, một trong những vùng đất cách mạng nổi tiếng của cả nước, nơi mà chị em con đã được sinh ra và lớn lên. Những năm hòa bình lập lại, cũng như đa phần các gia đình ở Thị xã HT hồi đó, cuộc sống êm ấm, dễ chịu, hàng xóm hòa thuận, vui vẻ nhưng thời gian này không được lâu… Cuộc chiến tranh leo thang ra miền Bắc của Mỹ ập đến !!!

Những năm chiến tranh chống Mỹ ác liệt, con còn nhỏ đã phải cùng Mẹ và các chị sơ tán từ Thị xã về Thạch tân. Cha phải cùng HTX sản xuất mũ sơ tán về Thạch linh (Cả Cha và Mẹ phải từ bỏ hết nghề cũ, cửa hàng, cửa hiệu… để tham gia vào các HTX thủ công nghiệp, từ căn nhà hai tầng có vườn cây rất đẹp cùng bàn bóng bàn ở phố Phan Đình Phùng sang khu phố Lâm Phước Thọ nơi mà trong chiến tranh một quả bom Mỹ rơi xuống đã để lại một hố to sâu hoắm). Thi thoảng Cha mới về thăm. Nơi sơ tán, Cha sống thanh bạch, đạm bạc, vô cùng giản dị và luôn dành chút tiền kiếm được hàng tháng gửi cho Mẹ và các con.

Bận là vậy nhưng Mẹ luôn dành cho chúng con tình cảm yêu thương vô bờ bến. Những hôm nào không phải đi lấy hàng xa, không phải làm việc quá nhiều, Mẹ lo cho chúng con từng bữa ăn, nâng từng giấc ngủ. Hồi đó, chỉ tiêu lương thực được phân theo định lượng là gạo hẩm độn bo bo, khoai, sắn hoặc bột mỳ cũng đã có mùi mốc. Con cùng chúng bạn đi bắt cua đồng hoặc cất rớ (tôm, tép), Mẹ chế biến món Cháo canh rất ngon. Tuy nhiên, ăn quá nhiều, chúng con cũng ngán, chỉ thèm bữa cơm không độn ! Vậy mà giờ đây, món Cháo canh lại trở thành đặc sản của Hà Tĩnh, tất nhiên là bột mỳ chất lượng và bột được máy cán thành sợi như bún rồi chan nước dùng được nấu từ xương lợn ninh nhừ, ăn kèm với giò, một ít tôm, thịt và hành tươi. Nhiều người khi ăn còn có thói quen thái quẩy hạt lựu rồi rắc lên trên mặt cháo. Còn món Cháo canh của mẹ con mình ngày ấy là tự nhào bột, lấy chai lăn bột trên thớt thành từng miếng mỏng ra rồi thái thành sợi, « người lái » chỉ là con tôm, cái tép đồng hay con rạm hoặc có khi còn không có người lái… Cứ vậy, tần tảo sớm hôm mẹ nuôi chúng con khôn lớn.

Đêm đến, những khi không phải ngủ trong hầm trú ẩn chật chội, cùng với một lũ cóc, nhái v.v… mà con sợ khiếp vía, Mẹ vừa kể chuyện, hát những bài hát ru con hay đọc Kiều, vừa chải đầu, vuốt nhẹ tóc con và con đã thiếp đi lúc nào không biết nữa… Và còn biết bao nhiêu điều lo lắng, sợ hãi trong cảnh chiến tranh bom rơi, đạn nổ từng ngày, từng đêm ở vùng khu 4 tuyến lửa ! Vậy mà trong muôn ngàn khó khăn ấy, con vẫn tìm thấy sự bình yên khi có Mẹ. Chỉ có Mẹ, một mình với biết bao nỗi mà như ai đó đã từng nói:  « Ôm con Mẹ đếm sao trời. Đếm hoài không hết một đời long đong ».

Thời gian chi gái đầu của con tham gia trong đơn vị chiến đấu 12ly7, thì cứ sau mỗi lần máy bay địch bắn phá vừa dứt, Mẹ lại đôn đáo chạy hàng chục km về địa điểm đóng quân của chi ở Thị xã; khi nhìn thấy chi vẫn còn, Mẹ mới yên tâm chạy về lại chỗ mình đang sơ tán. Khi hai con gái tiếp theo vào quân ngũ, nhiều đêm Mẹ thức trắng ngóng chờ tin tức, nhiều lúc bặt tăm. Cứ thế, cứ thế…

Sau chiến tranh, Mẹ con mình cùng những người đi sơ tán được trở về Thị xã HT, nay đổi thành Thành phố HT, Mẹ tiếp tục lãnh đạo HTX may nhưng lớn hơn (sát nhập với một HTX may mặc khác, có cả nhân viên nam) lấy tên là Toàn Thắng (Mẹ làm Phó Chủ nhiệm). Ngoài chuyên môn, Mẹ còn tham gia rất nhiều hoạt động xã hội khác. Mẹ nấu ăn rất ngon nên mỗi lần có những cuộc họp lớn của Thị hay của Tỉnh, Mẹ được mời đi làm bếp trưởng. Đối với công việc chung, Mẹ vẫn vững vàng và duy trì được sự phát triển cho các HTX, động viên mọi người sống và làm việc tích cực trong thời chiến cũng như thời bình. Suốt gần 25 năm liên tục, Mẹ đã lo được công ăn việc làm cho nhiều người lao động ở địa phương, nhất là nữ, và đóng góp khá cho Ngân sách Nhà nước, tham gia các hoạt động từ thiện, từng được bầu là chiến sỹ thi đua cấp Tỉnh và được đi báo cáo điển hình ở một số hội nghị quan trọng của Tỉnh, Thành phố. Nhiều năm Mẹ là Đại biểu Hội Đồng Nhân dân, Hội thẩm nhân dân, là cán bộ Phụ nữ, kể cả sau khi đã được nghỉ hưu. Mẹ cũng từng được xét kết nạp vào Đảng CSVN. Dù có bố là Đảng viên, em trai là liệt sỹ, nhưng do định kiến « giàu nghèo » của vài lãnh đạo ở địa phương lúc bấy giờ đối với gia đình Mẹ nên Mẹ vẫn luôn và chỉ là « Đảng viên ngoài Đảng » (nhiều người ở quê vẫn gọi Mẹ như vậy). Tính Mẹ thẳng thắn, trung thực, chân thành, hiền lành, sống vì mọi người nên được gia đình, đồng nghiệp và bạn bè quý mến, tin yêu. Nếu như trong gia đình, Cha là người hiền hậu, thiên dạy dỗ về lẽ sống, lễ giáo cho con cái, thì Mẹ là một phụ nữ thông minh, biết chấp nhận và chịu đựng những oan nghiệt của cuộc đời, tần tảo, tháo vát và đảm đang lại giàu đức hy sinh vì người khác. Dù thiệt thòi nhiều nhưng chưa một lần Mẹ ca thán hay trách móc ai, cho nên cả bốn cô con gái thấu hiểu Mẹ và cuộc đời đầy sóng gió với vô vàn nhọc nhằn nhưng đầy chất nhân văn của Mẹ, đã chịu ảnh hưởng từ Mẹ về cách sống bản lĩnh, can trường, biết chịu đựng và chấp nhận những oan trái, trắc trở của cuộc đời một cách dũng cảm mà tỉnh táo, đức hy sinh, sự bao dung và lòng vị tha, tự lực cánh sinh.

Công Cha, nghĩa Mẹ không có gì có thể sánh nổi, vậy mà nghĩ lại thời niên thiếu, đã nhiều lần con tự trách mình vì ấu trĩ về nhận thức. Những năm sơ tán, vì cứ muốn mình có cái tên giống các bạn ở quê nên khi cô giáo cử đi viết học bạ, con đã tự tiện bỏ chữ đệm ở tên. Kể từ đó, trong gia đình, bốn chị em gái, chỉ có duy nhất con không mang đệm – cái tên đệm đẹp đẽ mà Cha Mẹ đã cho con. Rồi nữa, lên cấp ba, khi phải khai lý lịch, thấy các bạn ghi thành phần gia đình, nào là bần cố nông, nào là dân nghèo thành thị… con cứ ước ao mình cũng được ghi như thế và đã có lúc thầm « trách » Cha Me…Ôi !!! Cũng chính vì vấn đề này mà chị em con trước đây đã gặp nhiều khó khăn, vất vả trong việc phấn đấu vào Đảng CS VN …

Hôm nay tròn mười ba năm mẹ con mình xa cách. Âm dương cách biệt nhưng trái tim con luôn nhớ về Mẹ. Mười ba lần giỗ Mẹ nhưng có đến hàng nghìn nghìn lần con thèm khát một lần nữa thôi được nhìn thấy Mẹ bằng da bằng thịt. Cám ơn Mẹ đã cho con thật nhiều vốn liếng yêu thương, lòng bao dung trong cuộc đời này.

Con sẽ lại thắp hương và chuyện trò cùng Mẹ. Chỉ thương và tiếc rằng khi con cháu lớn khôn, trưởng thành, Mẹ đã không còn.. Mẹ chỉ có hy sinh mà gần như chưa hề được hưởng thụ – đó là điều chúng con đau xót nhất. Mỗi lần đến giỗ mẹ, lòng con lại trào dâng niềm xót xa và nỗi nhớ, tim con thắt lại, nấc lên, nghẹn ngào.

Con của Mẹ HT. Ngày 10 tháng 9 năm 2017 âl

Vĩnh biệt Chị   (Thơ viếng của cậu Đậu Viết Phúc, Bác sĩ, nguyên Giám đốc Bệnh viện Thạch Hà – Hà Tĩnh)

Tin đến làm em bỗng rụng rời, Buồn theo cánh hạc đã về nơi, Người đi vào cõi xa xăm quá, Để tiếc thương ai giữa đất trời.

Nhớ chị một thời với tuổi xuân, Em thì bé dại quấn bên chân, Trong vòng tay chị em khôn lớn, Từng chữ a – b tập đánh vần.

Để đến hôm nao chị lấy chồng, Đường đời trải rộng bước sang sông, Chị thành bà chủ nên giàu có, Bốn gái ngoan, hiền những ước mong.

Rồi bao ngày tháng cứ dần qua, Chị cũng như em đến tuổi già, Cách trở mấy khi mà gặp lại, Gặp thời bịn rịn lúc chia xa.

Gần chín mươi thu có ít đâu, Người ta khen chị trẻ trung lâu, Vẫn vành khăn ấy trông nhân hậu, Vẫn nụ cười tươi thắm quết trầu.

Cháu chắt đẹp xinh rộn một nhà, Con hiền, rể quý rạng danh gia, Em mừng anh chị thêm trường thọ, Phúc lộc an khang vui cảnh già.

Nào có ngờ đâu chị mất rồi, Trông như nằm ngủ đó mà thôi, Hiền từ khuôn mặt qua ô kính, Tưởng vẫn đâu đây tiếng chị cười.

Nhìn anh hằn những nét thương đau, Lẻ bóng từ đây với nỗi sầu, Lặng lẽ em nhìn lên ảnh chị, Dường như nhắn nhủ với mai sau.

Kỷ niệm nay còn đó chị ơi ! Âm dương đôi ngả biệt ly rồi, Buồn đau để lại người thân thuộc, Nén chịu mà sao lệ cứ rơi.

Cho em khóc nữa – một lần thôi, Cầu chị siêu linh cõi Phật Trời, Lệ ứa thành thơ buồn tiễn biệt, Trong niềm thương nhớ chị khôn nguôi ./.

2. Vĩnh biệt Mẹ   (Thơ viếng của chị gái Trần Thị Bích Lộc, Tiến sĩ tại CH Liên bang Đức, Phó Vụ trưởng Bộ Thương mại)

Thắp nén nhang, cúi lạy Người, Mẹ ơi nơi ấy thấu lời chúng con: Có người khóc mẹ nỉ non, Chúng con khóc Mẹ héo mòn trong tim.

Mẹ ơi chốn ấy im lìm, Cô đơn mình Mẹ muôn nghìn đêm thâu. Dù gần Cháu, cạnh Chị dâu, Dẫu sao, mưa nắng dãi dầu quanh năm !

Đường vào đâu có xa xăm, Mà sao như lại ngăn sông, cách cầu. Thăm Mẹ, chẳng thấy Mẹ đâu, Con nghe như Mẹ vẫn đâu quanh mình.

Thắp nén nhang, nguyện tâm linh: Mẹ ơi ! xin Mẹ yên bình nơi nao. Tiếc thương Mẹ, lòng quặn đau, Cha, con, cháu, chắt, nguyện cầu Mẹ ơi.

Mong sao chốn ấy xa vời, Mẹ yên giấc ngủ, thảnh thơi tháng ngày. Cả đời bao nỗi đắng cay, Cam chịu Mẹ đã một tay với đời.

Chống chèo cuộc sống khắp nơi, Trầm luân mọi nỗi, dựng xây gia đình, Thủy chung, tận tụy, quên mình, Chăm chồng, con, cháu, nghĩa tình bao la.

Cho dù biết sắp đi xa, Vẫn còn canh cánh xót xa nỗi niềm: Xin Ông đừng trách phận hiền, Trời cho đến thế, là Thiên định rồi.

Nhìn các con, Mẹ ngậm ngùi, Phải đi ! Đành chịu ! Tính sao với Trời ! Dù sao thanh thản một đời, Gửi con, cháu, chắt mọi nơi một lời :

Giữ gìn sức khỏe nên người, Chăm Ông, chăm cả Đạo, Đời – trước, sau. Tiếc rằng Mẹ chẳng còn lâu, Để cùng thụ hưởng sở cầu hôm nay.

Mẹ ơi ! Tâm mẹ đủ đầy, Nghĩa tình sâu nặng, chất dày lòng con. Nguyện thề có nước, có non, Chúng con ghi tạc sắt son với Người.

Dù không còn Mẹ nữa rồi, Đau thương con, cháu khắc lời Mẹ trao. Dù cho vất vả, gian lao, Yêu thương, đùm bọc lẫn nhau không rời.

Mẹ ơi, ơn Mẹ suốt đời,

Hà Nội, tháng 12/2004.

3. Xin Mẹ thứ tha (Hai năm kể từ ngày Mẹ vĩnh viễn ra đi, nhân ngày giỗ Mẹ 31/10/2006 nhằm ngày 10/09 âl)

Dẫu biết rằng không có gì vĩnh cửu, Con mong hoài Mẹ ở, đừng đi. Dẫu biết rằng luật đời phải vậy, Lòng nát tan khi Lá lìa Cành.

Hai tư tháng trôi, lòng băng giá, Con ngờ là ác mộng thoáng qua. Mẹ vẫn còn hình hài nguyên vẹn, Mỗi đêm về, sưởi ấm lòng con.

Mỗi lần được kề bên, gối Mẹ, Con thả lòng cùng Mẹ tâm tư. Niềm vui chưa kịp tường câu chuyện, Nước mắt dài, tràn ướt bờ mi.

Ôi ! sự thực, đó là mộng mị ! Tỉnh dậy rồi, Ôi ! Mẹ ở đâu ? Con trách mình chưa tròn bổn phận, Phận làm con khi Mẹ « xế chiều ».

Con mải miết dòng đời bất tận, Mải học hành, làm việc, mưu sinh, Mải nuôi con, chăm chút gia đình, Đời mê mải « Hồng-Chuyên », hai chữ.

Con nhớ ngày lại « buộc » đi xa, Lo cho con, lòng Mẹ xót xa. Con đi rồi, Mẹ Cha buồn nhớ, Lòng con, giờ, dằn vặt khôn nguôi.

Khi có thể bên Người mãi mãi, Vĩnh viễn đâu còn, Mẹ yêu thương. Ngày này, thắp nén nhang lạy Mẹ, Xin được thứ tha, vợi nỗi lòng ./.

Hảo Trần

Paris, ngày 31/10/2006.

Partager :

Twitter

Facebook

WordPress:

J’aime

chargement…

Articles similaires

Viết Trong Ngày Giỗ Mẹ / 2023

Mẹ ơi, lại thêm một lần giỗ của mẹ mà con không về ! Con cảm thấy đau và nước mắt hoen lệ sầu giữa phố phường đông đúc nhạt nhòa ánh đèn màu nhấp nháy. Trời hôm nay lại mưa trên xứ sở Ba lê mà con đang sống ! Sông Sen rập rềnh những con sóng khi chuyến tàu Mousse chạy qua. Con đứng đây, chơi vơi giữa đất người xa lạ mà giờ đây con phải làm quen và coi nó như mảnh đất của chính mình !

Vậy là đã bao mùa mẹ đi xa để rồi con luôn thấy hình bóng mẹ lẩn quất đâu đây, bên con, bên khu vườn nhỏ cạnh ban công con đang đứng ! Chiều nay, đưa cháu ngoại của mẹ đi học, con đậu xe bên một con đường nhỏ, ngắm nhìn xe cộ vượt qua ! Mắt con va phải một nhành hoa bên rệ cỏ ! Cành hoa lung lay trước gió, bỗng dưng một kỷ niệm xa xưa trỗi dậy ùa về ! Mảnh vườn nhà mình dạo ấy có một cây hồng nhỏ, xum xuê cành lá nhưng có rất ít hoa. Con hỏi mẹ vì sao vậy, trong khi cây hoa nhà hàng xóm lại nở nhiều đến thế. Mẹ nói tại nhà mình ít tỉa cành, cắt đi những cành thừa thì hoa sẽ nở nhiều. Sáng hôm đó, con cầm cây kéo cắt dược thảo của bố, chạy ra vườn. Hồi ấy, con còn bé tí mẹ nhỉ, cầm kéo còn chưa vững. Con lấy kéo mà cắt lia lịa, vì con chỉ muốn cây nhà mình có thật nhiều hoa, sáng sáng tỏa hương thơm. Khi mẹ nhìn thấy con thì cây hồng đã trơ trụi và tay con tứa máu vì gai đâm ! Con nhận ra ánh mắt giận dữ của mẹ, nhưng khi nhìn thấy vết máu loang lổ trên tay con thì mẹ đã bế con vào lòng và chạy ùa vào lấy bông và nước rửa cho con !

Vậy là đã bao mùa mẹ đi xa để rồi con luôn thấy hình bóng mẹ lẩn quất đâu đây, bên con, bên khu vườn nhỏ cạnh ban công con đang đứng ! Chiều nay, đưa cháu ngoại của mẹ đi học, con đậu xe bên một con đường nhỏ, ngắm nhìn xe cộ vượt qua ! Mắt con va phải một nhành hoa bên rệ cỏ ! Cành hoa lung lay trước gió, bỗng dưng một kỷ niệm xa xưa trỗi dậy ùa về ! Mảnh vườn nhà mình dạo ấy có một cây hồng nhỏ, xum xuê cành lá nhưng có rất ít hoa. Con hỏi mẹ vì sao vậy, trong khi cây hoa nhà hàng xóm lại nở nhiều đến thế. Mẹ nói tại nhà mình ít tỉa cành, cắt đi những cành thừa thì hoa sẽ nở nhiều. Sáng hôm đó, con cầm cây kéo cắt dược thảo của bố, chạy ra vườn. Hồi ấy, con còn bé tí mẹ nhỉ, cầm kéo còn chưa vững. Con lấy kéo mà cắt lia lịa, vì con chỉ muốn cây nhà mình có thật nhiều hoa, sáng sáng tỏa hương thơm. Khi mẹ nhìn thấy con thì cây hồng đã trơ trụi và tay con tứa máu vì gai đâm ! Con nhận ra ánh mắt giận dữ của mẹ, nhưng khi nhìn thấy vết máu loang lổ trên tay con thì mẹ đã bế con vào lòng và chạy ùa vào lấy bông và nước rửa cho con !

Nuôi dạy con cái thật khó phải không mẹ ! Đến bây giờ khi mà con đã có con, các cháu đã lớn và con chứng kiến từng ngày sự lớn khôn của chúng ! Hẳn chúng cũng như con ngày xưa và con bắt đầu học được tính kiên nhẫn từ mẹ. Tuổi thơ nhiều khi làm mà không lường hết những hậu quả. Nhiều lúc các con của con đã làm những việc không đúng, khiến con bực mình và định quát mắng chúng, nhưng những lúc như vậy, con lại như nhìn thấy ánh mắt cương nghị nhưng cũng tràn đầy tình âu yếm của mẹ. Con lại dịu xuống. Nhiều lúc không dừng được, con lấy roi quất chúng một cái, tiếng khóc của chúng khiến con đau đớn, nhưng quay đi để cố giấu những giọt lệ ! Mẹ đã từng nói không được mềm yếu trước mặt người khác, với các con thì càng không. Nuôi dạy con cái phải biết thưởng phạt công minh ! Con đã khóc vì chứng kiến niềm vui của bé Bin khi cháu từ biển hớn hở về để nói với mẹ rằng cháu đã câu được một con cá, dù con cá đó chỉ bé như ngón tay. Cháu đã hồ hởi biết bao nhiêu !  Con đã ngân ngấn lệ khi bé Hà lần đầu tiên làm được bánh ga tô mừng sinh nhật bố !

“Lười biếng còn buồn hơn cả khổ con ạ”, mẹ đã nói như thế khi con thấy mẹ lúc nào cũng quần quật làm việc ! Mẹ ơi, cùng với năm tháng con lớn lên, trưởng thành hơn và ngẫm nghĩ về những câu nói của mẹ. Những câu nói bình thường được chắt chiu từ cuộc sống lam lũ của mẹ đôi khi con thấy chúng còn thiết thực hơn cả những câu châm ngôn hay những câu nói cao siêu của các nhà hiền triết !

Con nhớ mẹ, mẹ ạ. Trong đầu con lúc này trỗi dậy bao hình ảnh của mẹ. Hình ảnh mẹ ngồi đan những chiếc rổ tre để bán, hình ảnh mẹ đêm đêm cặm cụi đan cho chúng con những chiếc áo len, những buổi mẹ hí hoáy sửa những bộ quần áo cũ, cảnh mẹ sắp quanh gánh ra đồng, cảnh mẹ đập lúa trên sân, cảnh mẹ xúc cơm cho bà nội ăn…  Nhiều lắm mẹ ạ, con làm sao kể hết !

Mùa giỗ mẹ con lại không về được ! Có trách con không mẹ ơi ! Đời mẹ tần tảo quá nhiều và gánh chịu bao đau thương. Việc nhà việc nước ! Còn con, có lẽ số phận đã trả công cho mẹ bằng cách cho con được hưởng nguồn hạnh phúc. Tiếng cười của con và các cháu ngoại của mẹ là nguồn hạnh phúc vô tận của con rể mẹ để anh ấy lại lao vào làm việc mà không hề kêu la ! Con chẳng phải mua nợ nhà chồng, nhưng con chia sẻ ! Từ ngày cha mẹ ra đi, con đã dồn tình cảm yêu thương cho cha mẹ chồng của con, chính ông bà đã góp phần tạo nên nguồn hạnh phúc cho con ngày hôm nay, ông bà cũng dành cho con rất nhiều tình cảm, còn các cháu thì khỏi nói. Con đôi lúc cũng cảm thấy chạnh lòng ! Chính cha mẹ đã sinh ra con và nuôi con đến lúc trưởng thành, khi con chập chững bắt đầu đầu bay được bằng chính đôi cánh của mình, thì cha mẹ không còn nữa, con đã chẳng báo hiếu gì được cho cha mẹ !

“Công việc khiến con cảm thấy cuộc sống không nhàm chán!” mẹ cũng đã nói thế ! Vâng, và bây giờ con đã chiêm nghiệm được điều ấy ! Hãy vui nha mẹ, vì con đã theo đúng và tiếp tục con đường xưa mà con đã chọn. Mẹ hồi đầu đã không bằng lòng với quyết định của con ! Ngày đó, con đường mà con chọn, theo mẹ là gập ghềnh, đầy gian truân và xa thẳm mù khơi, vậy mà con đã đi và đã tới, con đã ít nhiều thành công và vẫn tiếp tục ! Ôi ! Giá mà mẹ còn, hẳn mẹ sẽ hài lòng vì con, đứa con gái bướng bỉnh nhưng luôn nghe lời mẹ, luôn thích chở mẹ đi chợ, luôn thích ngồi nghe mẹ kể chuyện ngày xưa…

Ngồi tâm sự với mẹ, khiến lòng con ấm lại, con như trút được bao u ám của buổi chiều mây mù, sương giăng giăng tối mờ khắp ngả ! Con biết, mẹ vẫn luôn đi theo con, đúng không ! Mẹ ở đây, mẹ ở kia…

Lê Thị Hiệu (nhavan.vn)

 

Lời Bài Hát Ngày Giỗ Mẹ / 2023

Ca sĩ: Linh Trúc-Giang Châu Album: Ngày Giỗ Mẹ Sáng tác: Đăng Duy NGÀY GIỔ MẸ Nói lối Mẹ ơi có muộn màng không khi con nhớ về mẹ Một khoảng đời vất vả gian lao Như cánh buồm trước biển cả bảo dông Chưa có một mùa xuân vui trọn vẹn Vọng cổ Câu 1: Mẹ ơi ngày mẹ vĩnh viễn ra đi về cõi vĩnh hằng xa thẳm, đàn cháu con hôm nay sum vầy đông đủ xin kính dâng lên một nén hương lòng…… như dáng mẹ năm xưa tóc bạc lưng còng, ngày ấy con rưng rưng nước mắt, buồn tiển biệt tính lại đã mấy độ thu sang. Lệ khóc mẹ già đã phai nhạt với thời gian, ngày giổ mẹ chúng con bùi ngùi thương cảm, nén hương lòng theo khói hương bay, gởi chút tình thâm đến mẹ hiền yêu kính…. Ơ…. Câu 2: Mẹ kính yêu ơi hương đăng trà quả, vật chất dương gian một chút lòng thành. Hèn mọn làm sao so với công đức sanh thành, ngày giổ mẹ chúng con quây quần tưởng nhớ, mâm cao cổ đầy nhưng mẹ có dùng đâu. Ôi cõi đời là bể khổ thương đau, là tử biệt sanh li là vô thường định mệnh, mẹ về trong khói hương bay, chút lòng con trẻ mẹ nào có hay…ơ… Nói lối Thuở ấu thơ con thường nghe mẹ hát Giai điệu vui buồn của bài vọng cổ quê hương Nay đến ngày giổ mẹ kính yêu Con xin dâng mẹ bài ca vọng cổ Vọng cổ Câu 5: Con cất lên tiếng ca nhân tình thế thái, những lời ca nhân ái của con …. Người…. đạo lý nhân gian ta nên khóc hay nên cười, cười cho những ai đua tranh cùng vật chất, chạy theo bạc tiền mà phụ nghĩa anh em, mẹ thường bảo rằng: tàu khang chi thê là bất khả hạ đường, bần tiện chi giao mạc khả vong, vợ chồng là nghĩa trăm năm, anh em là cả tình thâm cao vời… Câu 6: Mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con phải mồ côi một mình, mồ côi tội lắm ai ơi, đói cơm lở bước biết người nào lo ơi đời mẹ là những chuổi ngày dài gian truân cay đắng, nhưng vì cuộc đời mẹ phải trọn thủy trọn chung, me ơi mẹ đã lìa đời từ lâu lắm, chúng con cứ tưởng chừng vừa mới hôm qua, dù cuộc sống bôn ba xa lìa xứ sở, nhưng ở nơi đâu con cũng nhớ cội thương nguồn, một giọt máu đào hơn ao nước lả, dầu khổ thế nào chúng con luôn đùm bọc lẩn nhau, mẹ ơi con ghi tạc đáy lòng, anh em như thủ túc trọn đời thương yêu.

Ngày Giỗ Chung Của Các Mẹ / 2023

Vượt qua những lý do tế nhị, nơi thờ cúng người có công “neo côi” giờ đã được tổ chức trang trọng, ấm cúng tại Trung tâm Điều dưỡng, Chăm sóc người có công tỉnh TT- Huế.

Hương khói “neo côi”

Tôi biết về ngày giỗ chung thường được gọi là hiệp kỵ được tổ chức đều đặn vào mỗi dịp cao điểm đền ơn đáp nghĩa đã mấy năm. Một ngày giỗ thật đặc biệt! Bởi, hiếm có ngày giỗ chung hằng năm nào như vậy ở những nơi khác.

Công việc nghĩa tình kia cũng không thuộc bất kỳ định chế tiêu chuẩn chính sách nào, mà đơn giản là xuất phát từ niềm tri ân, ý nghĩa tâm linh sâu kín và bao trăn trở dằn vặt đã trở thành thâm niên của cán bộ, nhân viên trung tâm – những người luôn khuya sớm canh lo từng hơi thở, miếng ăn, giấc ngủ cho các mẹ, các cụ đã một đời chịu nhiều lao lung mất mát.

Lần đó dịp 27-7, tôi đến thăm các mẹ các cụ tại Trung tâm Điều dưỡng, Chăm sóc người có công tỉnh. Một nhóm cán bộ nhân viên gấp gáp sắm sanh bày biện những nhang đèn hoa quả và nhiều lễ phẩm, thức mặn tựa như sắp có một cỗ giỗ lớn tổ chức công khai ngay nơi công sở. Kể cũng lạ! Chuyện cúng kiếng lâu nay là điều tối kỵ tại cơ quan nhà nước.

Anh Hải, lúc đó là Giám đốc Trung tâm, như đoán được ý khách: “Cơ quan sắp làm cỗ giỗ. Kể ra cũng đã thường niên tổ chức vào dịp 27-7 được mấy năm rồi… Đó là lễ giỗ chung dành cho các mẹ các cụ neo đơn là đối tượng có công, mất không cùng ngày, từng được nuôi dưỡng nơi đây, nhưng hiện không còn ai thân thích hương khói”. Người đưa ra sáng kiến làm lễ cúng giỗ đặc biệt kia là anh Hà Huy Bé, Trưởng phòng Hành chính.

Anh Bé giờ đã là Phó Giám đốc Trung tâm, cương vị mới nhưng việc xưa vẫn canh cánh. Mấy hôm rồi vợ anh lâm bạo bệnh điều trị tại Bệnh viện Trung ương Huế. Gặp lúc cao điểm bận rộn, anh Bé tranh thủ thời gian vào ra chăm nuôi vợ nhưng không xao nhãng việc cơ quan, nhất là dịp 27-7 sắp cận kề, sắp có thêm một lần giỗ chung cho những người vốn chịu nhiều neo côi mất mát.

“Có phải sáng kiến sáng tạo chi đâu anh. Cứ thấy các mẹ các cụ ra đi chẳng còn bà con thân thích chăm nom hương khói, cái bát nhang di ảnh cũng không người đến đón, nhiều lúc phải gửi vào nhà chùa, chúng tôi không cầm được nước mắt. Tội lắm! Mình đã phụng dưỡng, sao lại không thể phụng thờ các mẹ? Cứ trăn trở, cứ nghĩ suy qua nhiều năm như thế rồi mới dám mạnh dạn làm giỗ cúng trong cơ quan như hôm nay đây”, anh Bé nói.

Những bà mẹ tại trung tâm xem đây như là nhà của mình.

Những người vừa cởi áo lính bước vào thời bình hoặc có thân nhân hy sinh trong cuộc kháng chiến trường kỳ máu lửa như anh Bé, anh Hải (Giám đốc cũ) và chị Võ Thị Xuyến (Giám đốc Trung tâm hiện nay)… rất thấu nỗi mất mát neo côi của những bà mẹ Việt Nam anh hùng, cũng như rất nhiều cụ ông cụ bà có công với nước nhưng không còn ai thân thích sau ngày vui thống nhất non sông.

Cái câu Người có công neo đơn không nơi thờ cúng trở thành nỗi ám ảnh đối với thế hệ hậu sinh như anh Hải, chị Xuyến, anh Bé. Họ luôn cảm thấy có điều gì đó thiếu sót…

Đầu những năm 2000, anh Bé và các đồng sự đề xuất ý tưởng xây dựng một khu nhà tang lễ để kết hợp hương khói, thờ cúng người có công neo chiếc. Điều kiện kinh phí không cho phép nên ý tưởng kia đành xếp tủ.

Lại trăn trở. Anh Bé đề xuất phương án mới là tận dụng một gian nhà nào đó thuộc trung tâm làm nơi tổ chức tang lễ, và hương khói cúng giỗ cúng lễ thường niên cho những cụ già có công không còn thân nhân.

Ý tưởng này được lãnh đạo trung tâm và cơ quan chủ quản chấp thuận. Từ độ đó, nhiều mẹ nhiều cụ trước lúc lâm chung đã không còn canh cánh chuyện lạnh lẽo khói hương hay thảng thốt lời trối trăng mang bát nhang gửi chùa…

Anh Hà Huy Bé – người từng đưa ra sáng kiến lập nơi thờ cúng người có công neo đơn.

Vừa phụng dưỡng, vừa phụng thờ

Chúng tôi theo chị Xuyến xuống thắp nhang tại khu phòng tưởng niệm, thờ cúng những người có công không còn thân nhân thuộc khuôn viên trung tâm. Một gian thờ được thiết trí trang trọng ấm cúng theo phong cách truyền thống: phông màn trướng liễn câu đối trang nghiêm, tủ án kê cao phía trước đặt lư đồng, đèn đồng, bát nhang lớn, bàn lễ thấp bên trong đặt di ảnh và bát nhang nhỏ thờ những người vừa mất chưa tròn năm…

Thì ra, người già có công neo đơn giờ xem người của trung tâm như con cháu trong gia đình, dòng họ. Họ phó thác, gửi gắm nhiều chuyện hệ trọng trước lúc lìa xa cõi đời, như việc hậu sự, việc nhờ tìm mua đất tốt mai táng, nhờ xây sinh phần lăng mộ bằng chính những đồng tiền chính sách chắt chiu tiết kiệm.

Một dịp sang ngân hàng, tôi nghe chuyện một người già có công neo đơn suýt bị cháy sạch số tiền giấu giữ bí mật bao năm để lo hậu sự. Hỏi ra, đó là bà cụ B. Lúc tiếp nhận điều dưỡng, bà cụ B. đã bị lẩn thẩn, tiền bạc tích cóp để dành xây mộ bấy lâu phải giao trung tâm quản lý. Khi tiếp nhận gói tiền trị giá hơn 8 triệu đồng thì hỡi ôi, tất cả đều bị cháy sém.

Thì ra bà cụ lúc còn tỉnh táo ở quê đã thận trọng giấu tiền xuống lớp tro đáy bếp củi để đề phòng bọn trẻ nghịch quanh xóm dòm ngó trộm cắp mua quà, chơi game. Lần đó, cán bộ trung tâm phải gõ cửa ngân hàng nhờ can thiệp. Đống giấy bạc bị cháy sau được đổi thành tiền lành, cụ B. giờ đã mồ yên mả đẹp.

“Mới rồi, chúng tôi giúp liên hệ mua đất và xây thêm 3 sinh phần theo nguyện vọng của 3 người già yếu là các cụ Trần Nô, Trần Cu, Lương Thị Định. Vừa làm xong thì 1 cụ qua đời… Cụ ra đi thanh thản lắm ! Cũng có những trường hợp mong được chôn cất, tại quê nhà. Trung tâm sẵn sàng phối hợp chính quyền địa phương đáp ứng nguyện vọng, kết hợp thêm kinh phí hỗ trợ của nhà nước để làm”, anh Hà Huy Bé kể.

Có một đề nghị mà Trung tâm trình đi từ lâu, đến nhiều nơi, nhưng chưa được giải quyết. Đó là vấn đề bố trí đất huyệt mộ. Anh Bé trăn trở: “Những trường hợp người có công không tự lo được đất chôn cất thì đằng nào nhà nước cũng giải quyết theo chế độ. Vậy nên, mong tỉnh xem xét có chính sách bố trí cho người có công, kể cả đối tượng xã hội neo đơn một khu mai táng tập trung. Có vậy, cơ quan chức năng dễ quản lý, hương khói về sau, vừa tránh bị thất lạc mồ mả do chôn cất manh mún, rải rác ra nhiều địa phương, nhiều thời kỳ”.

Ngọc Văn

Bạn đang xem bài viết Thư Gửi Mẹ Nhân Ngày Giỗ Người. / 2023 trên website Iseeacademy.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!