Truyện: Bắc Tống Phong Lưu

--- Bài mới hơn ---

  • Đọc Truyện Bắc Tống Phong Lưu
  • Không Có Chuyện Bệnh Nhân Covid
  • Mở Quán Ăn Sáng Cần Bao Nhiêu Vốn
  • Đôi Nam Nữ Thương Vong Ngay Trước Ngày Khai Trương Quán Ăn
  • Kinh Nghiệm Mở Quán Ăn Sáng Lãi Khủng
  • Tiểu nương tử, cô có biết pha chế rượu Oanh Thiên không?

    Đối với rượu có thể bốc lửa kia, Hồng Thiên Cửu chờ đợi đã lâu. Ngồi ở quầy ba, hướng một nữ Bartender hỏi thăm.

    Hiện tại trong quầy bar đứng bốn tiểu tử trẻ tuổi và một thiếu nữ. Lý Kỳ chỉ an bài một nữ nhân trong đó, là thu hút thêm nữ nhân tới chỗ này ngồi. Những người này trước kia đều là tửu tượng nhưỡng rượu cùng Lý Kỳ, hiện tại được đề bạt thành Bartender, bọn họ hiểu rất rõ những loại rượu kiểu mới kia.

    Nữ Bartender cung kính hỏi:

    – Biết, Hồng công tử có muốn uống một ly không?

    – Cái này còn cần phải hỏi, nhanh nhanh, ta đợi không kịp rồi.

    Hồng Thiên Cửu gõ hai tay xuống bàn, hướng mọi người nói:

    – Các vị huynh đệ, rượu này chính được dùng tên của ta để đặt.

    – Vậy à, vậy thì cho ta một ly.

    – Ta cũng muốn một ly.

    Những công tử kia nghe xong, đều nhấc tay kêu lên.

    Vài tiểu nhị lập tức pha chế rượu Oanh Thiên cho đám công tử ca.

    Tống Huy Tông và vài vị đại thần dưới sự dẫn dắt của Lý Kỳ, đi tới khu vực khách quý ngồi xuống. Dù sao bọn họ cũng không tiện đi lại khắp nơi. Khu vực khách quý là nơi vắng khách nhất. Bởi vì nơi này hạn chế người ra vào. Với lại mọi người còn chưa quen thuộc với quán bar, nên chưa thăm dò được tới chỗ này.

    Đến tận bây giờ Tống Huy Tông vẫn chưa hồi phục tinh thần, tất cả những thứ ở đây đều khiến y rất hiếu kỳ, ngồi xuống ghế sô pha, nhún nhú vài cái, cười nói:

    – Ừ, quán bar này thật không tồi, không tồi. Chậc chậc, còn có cái sô pha này nữa, ngồi thật là thoải mái.

    – Đại quan nhân nói rất đúng, đây là lần đầu tiên lão hủ được thấy một cái ghế kỳ lạ như vậy.

    Thái Kinh tựa lưng vào sô pha, thoải mái nói.

    Tống Huy Tông cười đắc ý:

    – Thái sư, ngươi không nghe Lý Kỳ nói sao, cái này không phải gọi là cái ghế, mà gọi là sô pha.

    Cao Cầu cười nói:

    – Đại quan nhân, Thái sư, những cái số pha này chính là do công tượng của quý phủ làm. Ngày mai tại hạ sẽ bảo bọn họ gấp rút làm mấy bộ, mang tới nội cung.

    Tống Huy Tông cười cười, quăng ánh mắt tán thưởng về phía Cao Cầu. Ngẩng đầu nhìn quanh, vừa nhìn lên đã thấy mấy người Cao nha nội ngồi ở quầy bar, trong tay còn cầm một cái cốc bốc lên lửa, vẻ mặt rất hưng phấn, không khỏi hít một hơi khí lạnh, hỏi:

    – Lý Kỳ, bọn họ đang làm gì vậy?

    Cao Cầu nhướn mày:

    – Buồn cười, nghiệt tử kia lại làm mấy trò hề gì vậy?

    Lý Kỳ quay đầu nhìn, Cao Cầu, ngươi không có văn hóa nên đừng nói linh tinh. Cười khổ một tiếng, đáp:

    – Đại quan nhân, bọn họ đang uống rượu.

    – Uống rượu?

    Giờ đây Thái Kinh cũng chú ý tới bên kia, vẻ mặt không khỏi kinh ngạc.

    – Lý Kỳ, ngươi đừng có gạt ta, vừa nãy rõ ràng ta nhìn thấy cốc của mấy tiểu tử đó bốc lên lửa. Lẽ nào lửa là rượu?

    Tống Huy Tông kinh ngạc hỏi.

    Cao Cầu còn tưởng rằng Lý Kỳ cố ý nói đỡ cho Cao nha nội, cau mày:

    – Lý Kỳ, ngươi không cần thay nghiệt tử kia nói chuyện. Đời này ta còn chưa bao giờ thấy cách uống rượu như vậy.

    Lý Kỳ bất đắc dĩ đáp:

    – Đại quan nhân, Thái úy, bọn họ uống đúng là rượu. Rượu mà bọn họ uống có tên là rượu Oanh Thiên. Loại rượu này có thể đốt lên, hơn nữa phải uống khi nó còn đang bốc lửa.

    Bạch Thế Trung cả kinh:

    – Lý Kỳ, vừa rồi ngươi nói rượu đó tên là gì?

    Lý Kỳ ngẩn ra:

    – Rượu Oanh Thiên!

    Bạch Thế Trung nhướn mày, không ngừng liếc mắt ra dấu cho hắn. Lý Kỳ nhìn hồi lâu, cũng không biết ông ta rốt cuộc muốn biểu đạt cái gì. Lại thấy sắc mặt của những người còn lại đều rất quỷ dị, trong lòng không khỏi cả kinh. Lẽ nào tên rượu đã phạm úy gì đó?

    – Ha ha, tên rất hay, rượu Oanh Thiên, rươu quả nhiên như kỳ danh.

    Tống Huy Tông bỗng cười ha hả.

    Mọi người không ai bảo ai thở phào một hơi. Tống Huy Tông đã nói vậy, thì mọi chuyện trở nên dễ dàng.

    Lý Kỳ vẫn không hiểu, cũng không thèm nghĩ nữa, thấy vẻ mặt của cha con Tống Huy Tông có vẻ tham lam, liền hỏi:

    – Đại quan nhân, Triệu công tử, hai vị có muốn uống một ly rượu Oanh Thiên không?

    Triệu Giai gật đầu mạnh. Nếu như không phải có Tống Huy Tông ở đây, thì y đã đi tới chỗ mấy người Cao nha nội tán phét rồi.

    Lý Kỳ vừa định gọi người mang rượu tới, Tống Huy Tông lại lắc đầu:

    – Uống rượu ở chỗ này sẽ mất đi thú vị.

    Triệu Giai vội gật đầu:

    – Phụ thân nói rất đúng, hài nhi nguyện cùng phụ thân tới chỗ đó ngồi một chút.

    Cao Cầu lập tức phản ứng, đứng lên nói;

    – Xin đại quan nhân chờ một lát. Tại hạ lập tức bảo nghiệt tử và đám bạn của nó tới chỗ khác ngồi.

    Tống Huy Tông gật đầu.

    Cao Cầu cũng không đích thân đi tới, mà gọi một tùy tùng rồi phân phó vài câu. Người tùy tùng lập tức chạy tới bên cạnh Cao nha nội, nhỏ giọng nói thầm.

    Cao nha nội nhìn về khu vực khách quý, vung tay lên, Hồng Thiên Cửu đang chuẩn bị uống chén nữa liền rời đi. Những người khác cũng rời đi quán bar. Mặc dù đám công tử ca không sợ trời sợ đất, nhưng ở trước mặt Cao Cầu cũng không dám làm càn.

    Bọn họ vừa đi, Tống Huy Tông liền suất lĩnh đi tới quầy bar, ngó nghiêng xung quanh, không ngừng xưng kỳ.

    Lý Kỳ nhìn bộ dáng hưng phấn của bọn họ, vừa định mở miệng phân phó người chuẩn bị rượu Oanh Thiên cho bọn họ, ai ngờ Tống Huy Tông vung tay lên, rất thân sĩ hướng nữ Bartender kia nói:

    – Cho ta một ly rượu…rượu Oanh Thiên.

    Nữ Bartender mỉm cười đáp:

    – Xin đại quan nhân chờ một lát. Tiểu nữ lập tức pha chế cho ngài.

    Tống Huy Tông gật đầu, không có chút sốt ruột. Đây chính là mị lực của nữ nhân a.

    Lá gan của Bạch Thế Trung và Lương Sư Thành tương đối nhỏ. Thấy rượu này có thể bốc lửa, không dám nếm thử. Nhưng Hoàng thượng đã mở miệng, bọn họ chỉ có thể liều một phen.

    Rất nhanh, mấy ly rượu Oanh Thiên đã đặt trước mặt mọi người.

    – Ủa, sao rượu này không bốc lửa?

    Tống Huy Tông nhìn cai ly trước mặt, kinh ngạc hỏi.

    Lý Kỳ đầu đầy mồ hôi, giải thích :

    – Đại quan nhân, đó là vị rượu này còn chưa nhóm lửa. Bản thân nó làm sao có thể bốc lửa được.

    Nói xong, hắn cầm một ống trúc đưa cho Tống Huy Tông:

    – Đợi tí nữa rượu được đốt lên, ngài lập tức dùng ống hút này hút một hơi.

    – À, thì ra là thế.

    Tống Huy Tông như có điều suy nghĩ, gật đầu.

    Triệu Giai nói:

    – Phụ thân, nếu không để hài nhi thử trước.

    – Không sao, không sao.

    Tống Huy Tông không chút sợ hãi, hướng Lý Kỳ nói:

    – Vậy ngươi mau mau nhóm lửa đi.

    – Vâng.

    Lý Kỳ cầm một thanh trúc, hơ lửa từ một ngọn nến, sau đó nhẹ nhàng đặt vào trong chén. Một ngọn lửa màu xanh lập tức bùng lên, khiến cho Tống Huy Tông phải hoảng sợ.

    – Đại quan nhân, mau hút rượu.

    Lý Kỳ vội thúc dục.

    Tống Huy Tông theo lời, vội vàng cắm ống hút vào trong chén, hút mạnh một hơi, hút toàn bộ rượu trong chén vào miệng. Hai mắt nhắm nghiền, cau mày. Mọi người thấy vậy đều rùng mình một cái.

    Lương Sư Thành vội hỏi:

    – Đại quan nhân, ngài không sao chứ?

    Tống Huy Tông không lên tiếng, phất tay, lông mày dần giãn ra, chậm rãi mở mắt, khóe miệng giương lên, nói:

    – Rượu này thật là dễ uống. Trước nóng sau lạnh, thú vị, thú vị, ha ha.

    Mọi người vừa nghe, đều thở phào.

    – Lại cho ta một chén.

    Tống Huy Tông vẫn chưa thỏa mãn, gọi thêm môt chén, sau đó thấy mọi người ngây ngốc nhìn mình, không vui nói:

    – Các ngươi nhìn ta làm gì, uống nhanh đi, không cần phải cố kỵ. Rượu Oanh Thiên này thực sự không tồi. Các ngươi chớ có bỏ lỡ.

    Triệu Giai đã không thể chờ đợi được, lập tức sai người đốt lửa giúp y. Một hơi hút hết rượu trong chén, vẻ mặt đầy hưởng thu, thở dài một hơi, nói:

    – Tuyệt thật.

    Đám người Thái Kinh thấy cha con Hoàng thượng làm gương cho binh sĩ, đâu dám nói thêm nửa câu, cũng đều thử. Vừa uống xong, đều trầm trồ khen ngợi.

    Nhấm nháp xong rượu Oanh Thiên, Tống Huy Tông chơi xấu không rời đi quán bar. Có chút nhã hứng trò chuyện với nữ Bartender kia. Mỗi một loại rượu cốc tai, y đều muốn nếm thử một cốc. Hai người cười cười nói nói, quả thực khiến mọi người mở rộng tầm mắt.

    Tay hôn quân này đúng là cao thủ tán gái.

    Lý Kỳ âm thầm kinh ngạc.

    – Hay, ném hay lắm.

    – Ca ca, huynh chịu thua chưa?

    – Ván này không tính, chúng ta lại so tiếp.

    Tống Huy Tông quay đầu nhìn, thấy lại là đám người Cao nha nội. Chỉ thấy bọn họ đứng trước bức tường, không ngờ trầm trồ khen ngợi, liền hiếu kỳ hỏi:

    – Lý Kỳ, bọn họ đang chơi cái gì vậy?

    Giờ này Lý Kỳ đã bị đám Cao nha nội làm cho tức chết. Không chào mời khách hàng thì thôi, còn chạy tới chỗ đó chơi phi tiêu. Cười khổ đáp:

    – Bọn họ đang chơi ném tiêu. Trò này do tại hạ mới nghĩ ra gần đây. Cách chơi không khác với bắn tên là mấy.

    Quán bar mà, sao có thể thiếu trò ném phi tiêu được. Hơn nữa Lý Kỳ cũng rất thành thục trò này.

    Triệu Giai vừa nghe, liền hứng thú nói:

    – Vậy à, ta cũng tới đó chơi thử xem.

    Tống Huy Tông đứng dậy cười nói:

    – Vậy thì cùng đi xem. Tin rằng Lý Kỳ sẽ không để ta thất vọng.

    Trước khi đi, y không quên bảo Lương Sư Thành khen thưởng cho nữ Bartender kia, thì chính là tiền boa.

    Mới ngày đầu đi làm đã được tiền boa, hơn nữa còn không ít, nữ Bartende kia kích động tới không ngừng nói lời cảm ơn.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Truyện Bắc Tống Phong Lưu Chương 365
  • 12 Bước Cần Chuẩn Bị Để Mở Quán Trà Sữa: Cần Những Gì
  • Đạo Diễn Nhâm Minh Hiền Khai Trương Quán Karaoke Tại Đà Lạt
  • Hoàng Audio Khai Trương Quán Karaoke Sen Đồng Hưng Yên
  • Mẫu Tờ Rơi Khai Trương Quán Nhậu
  • Đọc Truyện Bắc Tống Phong Lưu

    --- Bài mới hơn ---

  • Không Có Chuyện Bệnh Nhân Covid
  • Mở Quán Ăn Sáng Cần Bao Nhiêu Vốn
  • Đôi Nam Nữ Thương Vong Ngay Trước Ngày Khai Trương Quán Ăn
  • Kinh Nghiệm Mở Quán Ăn Sáng Lãi Khủng
  • 16 Cách Marketing Hiệu Quả Cho Nhà Hàng, Quán Ăn Từ A
  • – Tiểu nương tử, cô có biết pha chế rượu Oanh Thiên không?

    Đối với rượu có thể bốc lửa kia, Hồng Thiên Cửu chờ đợi đã lâu. Ngồi ở quầy ba, hướng một nữ Bartender hỏi thăm.

    Hiện tại trong quầy bar đứng bốn tiểu tử trẻ tuổi và một thiếu nữ. Lý Kỳ chỉ an bài một nữ nhân trong đó, là thu hút thêm nữ nhân tới chỗ này ngồi. Những người này trước kia đều là tửu tượng nhưỡng rượu cùng Lý Kỳ, hiện tại được đề bạt thành Bartender, bọn họ hiểu rất rõ những loại rượu kiểu mới kia.

    Nữ Bartender cung kính hỏi:

    – Biết, Hồng công tử có muốn uống một ly không?

    – Cái này còn cần phải hỏi, nhanh nhanh, ta đợi không kịp rồi.

    Hồng Thiên Cửu gõ hai tay xuống bàn, hướng mọi người nói:

    – Các vị huynh đệ, rượu này chính được dùng tên của ta để đặt.

    – Vậy à, vậy thì cho ta một ly.

    – Ta cũng muốn một ly.

    Những công tử kia nghe xong, đều nhấc tay kêu lên.

    Vài tiểu nhị lập tức pha chế rượu Oanh Thiên cho đám công tử ca.

    Tống Huy Tông và vài vị đại thần dưới sự dẫn dắt của Lý Kỳ, đi tới khu vực khách quý ngồi xuống. Dù sao bọn họ cũng không tiện đi lại khắp nơi. Khu vực khách quý là nơi vắng khách nhất. Bởi vì nơi này hạn chế người ra vào. Với lại mọi người còn chưa quen thuộc với quán bar, nên chưa thăm dò được tới chỗ này.

    Đến tận bây giờ Tống Huy Tông vẫn chưa hồi phục tinh thần, tất cả những thứ ở đây đều khiến y rất hiếu kỳ, ngồi xuống ghế sô pha, nhún nhú vài cái, cười nói:

    – Ừ, quán bar này thật không tồi, không tồi. Chậc chậc, còn có cái sô pha này nữa, ngồi thật là thoải mái.

    – Đại quan nhân nói rất đúng, đây là lần đầu tiên lão hủ được thấy một cái ghế kỳ lạ như vậy.

    Thái Kinh tựa lưng vào sô pha, thoải mái nói.

    Tống Huy Tông cười đắc ý:

    – Thái sư, ngươi không nghe Lý Kỳ nói sao, cái này không phải gọi là cái ghế, mà gọi là sô pha.

    Cao Cầu cười nói:

    – Đại quan nhân, Thái sư, những cái số pha này chính là do công tượng của quý phủ làm. Ngày mai tại hạ sẽ bảo bọn họ gấp rút làm mấy bộ, mang tới nội cung.

    Tống Huy Tông cười cười, quăng ánh mắt tán thưởng về phía Cao Cầu. Ngẩng đầu nhìn quanh, vừa nhìn lên đã thấy mấy người Cao nha nội ngồi ở quầy bar, trong tay còn cầm một cái cốc bốc lên lửa, vẻ mặt rất hưng phấn, không khỏi hít một hơi khí lạnh, hỏi:

    – Lý Kỳ, bọn họ đang làm gì vậy?

    Cao Cầu nhướn mày:

    – Buồn cười, nghiệt tử kia lại làm mấy trò hề gì vậy?

    Lý Kỳ quay đầu nhìn, Cao Cầu, ngươi không có văn hóa nên đừng nói linh tinh. Cười khổ một tiếng, đáp:

    – Đại quan nhân, bọn họ đang uống rượu.

    – Uống rượu?

    Giờ đây Thái Kinh cũng chú ý tới bên kia, vẻ mặt không khỏi kinh ngạc.

    – Lý Kỳ, ngươi đừng có gạt ta, vừa nãy rõ ràng ta nhìn thấy cốc của mấy tiểu tử đó bốc lên lửa. Lẽ nào lửa là rượu?

    Tống Huy Tông kinh ngạc hỏi.

    Cao Cầu còn tưởng rằng Lý Kỳ cố ý nói đỡ cho Cao nha nội, cau mày:

    – Lý Kỳ, ngươi không cần thay nghiệt tử kia nói chuyện. Đời này ta còn chưa bao giờ thấy cách uống rượu như vậy.

    Lý Kỳ bất đắc dĩ đáp:

    – Đại quan nhân, Thái úy, bọn họ uống đúng là rượu. Rượu mà bọn họ uống có tên là rượu Oanh Thiên. Loại rượu này có thể đốt lên, hơn nữa phải uống khi nó còn đang bốc lửa.

    Bạch Thế Trung cả kinh:

    – Lý Kỳ, vừa rồi ngươi nói rượu đó tên là gì?

    Lý Kỳ ngẩn ra:

    – Rượu Oanh Thiên!

    Bạch Thế Trung nhướn mày, không ngừng liếc mắt ra dấu cho hắn. Lý Kỳ nhìn hồi lâu, cũng không biết ông ta rốt cuộc muốn biểu đạt cái gì. Lại thấy sắc mặt của những người còn lại đều rất quỷ dị, trong lòng không khỏi cả kinh. Lẽ nào tên rượu đã phạm úy gì đó?

    – Ha ha, tên rất hay, rượu Oanh Thiên, rươu quả nhiên như kỳ danh.

    Tống Huy Tông bỗng cười ha hả.

    Mọi người không ai bảo ai thở phào một hơi. Tống Huy Tông đã nói vậy, thì mọi chuyện trở nên dễ dàng.

    Lý Kỳ vẫn không hiểu, cũng không thèm nghĩ nữa, thấy vẻ mặt của cha con Tống Huy Tông có vẻ tham lam, liền hỏi:

    – Đại quan nhân, Triệu công tử, hai vị có muốn uống một ly rượu Oanh Thiên không?

    Triệu Giai gật đầu mạnh. Nếu như không phải có Tống Huy Tông ở đây, thì y đã đi tới chỗ mấy người Cao nha nội tán phét rồi.

    Lý Kỳ vừa định gọi người mang rượu tới, Tống Huy Tông lại lắc đầu:

    – Uống rượu ở chỗ này sẽ mất đi thú vị.

    Triệu Giai vội gật đầu:

    – Phụ thân nói rất đúng, hài nhi nguyện cùng phụ thân tới chỗ đó ngồi một chút.

    Cao Cầu lập tức phản ứng, đứng lên nói;

    – Xin đại quan nhân chờ một lát. Tại hạ lập tức bảo nghiệt tử và đám bạn của nó tới chỗ khác ngồi.

    Tống Huy Tông gật đầu.

    Cao Cầu cũng không đích thân đi tới, mà gọi một tùy tùng rồi phân phó vài câu. Người tùy tùng lập tức chạy tới bên cạnh Cao nha nội, nhỏ giọng nói thầm.

    Cao nha nội nhìn về khu vực khách quý, vung tay lên, Hồng Thiên Cửu đang chuẩn bị uống chén nữa liền rời đi. Những người khác cũng rời đi quán bar. Mặc dù đám công tử ca không sợ trời sợ đất, nhưng ở trước mặt Cao Cầu cũng không dám làm càn.

    Bọn họ vừa đi, Tống Huy Tông liền suất lĩnh đi tới quầy bar, ngó nghiêng xung quanh, không ngừng xưng kỳ.

    Lý Kỳ nhìn bộ dáng hưng phấn của bọn họ, vừa định mở miệng phân phó người chuẩn bị rượu Oanh Thiên cho bọn họ, ai ngờ Tống Huy Tông vung tay lên, rất thân sĩ hướng nữ Bartender kia nói:

    – Cho ta một ly rượu…rượu Oanh Thiên.

    Nữ Bartender mỉm cười đáp:

    – Xin đại quan nhân chờ một lát. Tiểu nữ lập tức pha chế cho ngài.

    Tống Huy Tông gật đầu, không có chút sốt ruột. Đây chính là mị lực của nữ nhân a.

    Lá gan của Bạch Thế Trung và Lương Sư Thành tương đối nhỏ. Thấy rượu này có thể bốc lửa, không dám nếm thử. Nhưng Hoàng thượng đã mở miệng, bọn họ chỉ có thể liều một phen.

    Rất nhanh, mấy ly rượu Oanh Thiên đã đặt trước mặt mọi người.

    – Ủa, sao rượu này không bốc lửa?

    Tống Huy Tông nhìn cai ly trước mặt, kinh ngạc hỏi.

    Lý Kỳ đầu đầy mồ hôi, giải thích:

    – Đại quan nhân, đó là vị rượu này còn chưa nhóm lửa. Bản thân nó làm sao có thể bốc lửa được.

    Nói xong, hắn cầm một ống trúc đưa cho Tống Huy Tông:

    – Đợi tí nữa rượu được đốt lên, ngài lập tức dùng ống hút này hút một hơi.

    – À, thì ra là thế.

    Tống Huy Tông như có điều suy nghĩ, gật đầu.

    Triệu Giai nói:

    – Phụ thân, nếu không để hài nhi thử trước.

    – Không sao, không sao.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Truyện: Bắc Tống Phong Lưu
  • Truyện Bắc Tống Phong Lưu Chương 365
  • 12 Bước Cần Chuẩn Bị Để Mở Quán Trà Sữa: Cần Những Gì
  • Đạo Diễn Nhâm Minh Hiền Khai Trương Quán Karaoke Tại Đà Lạt
  • Hoàng Audio Khai Trương Quán Karaoke Sen Đồng Hưng Yên
  • Truyện Bắc Tống Phong Lưu Chương 365

    --- Bài mới hơn ---

  • Truyện: Bắc Tống Phong Lưu
  • Đọc Truyện Bắc Tống Phong Lưu
  • Không Có Chuyện Bệnh Nhân Covid
  • Mở Quán Ăn Sáng Cần Bao Nhiêu Vốn
  • Đôi Nam Nữ Thương Vong Ngay Trước Ngày Khai Trương Quán Ăn
  • Tác giả: Nam Hi

    Chương 365: Khai trương quán bar (p3)

    Tiểu nương tử, cô có biết pha chế rượu Oanh Thiên không?

    Đối với rượu có thể bốc lửa kia, Hồng Thiên Cửu chờ đợi đã lâu. Ngồi ở quầy ba, hướng một nữ Bartender hỏi thăm.

    Hiện tại trong quầy bar đứng bốn tiểu tử trẻ tuổi và một thiếu nữ. Lý Kỳ chỉ an bài một nữ nhân trong đó, là thu hút thêm nữ nhân tới chỗ này ngồi. Những người này trước kia đều là tửu tượng nhưỡng rượu cùng Lý Kỳ, hiện tại được đề bạt thành Bartender, bọn họ hiểu rất rõ những loại rượu kiểu mới kia.

    Nữ Bartender cung kính hỏi:

    – Biết, Hồng công tử có muốn uống một ly không?

    – Cái này còn cần phải hỏi, nhanh nhanh, ta đợi không kịp rồi.

    Hồng Thiên Cửu gõ hai tay xuống bàn, hướng mọi người nói:

    – Các vị huynh đệ, rượu này chính được dùng tên của ta để đặt.

    – Vậy à, vậy thì cho ta một ly.

    – Ta cũng muốn một ly.

    Những công tử kia nghe xong, đều nhấc tay kêu lên.

    Vài tiểu nhị lập tức pha chế rượu Oanh Thiên cho đám công tử ca.

    Tống Huy Tông và vài vị đại thần dưới sự dẫn dắt của Lý Kỳ, đi tới khu vực khách quý ngồi xuống. Dù sao bọn họ cũng không tiện đi lại khắp nơi. Khu vực khách quý là nơi vắng khách nhất. Bởi vì nơi này hạn chế người ra vào. Với lại mọi người còn chưa quen thuộc với quán bar, nên chưa thăm dò được tới chỗ này.

    Đến tận bây giờ Tống Huy Tông vẫn chưa hồi phục tinh thần, tất cả những thứ ở đây đều khiến y rất hiếu kỳ, ngồi xuống ghế sô pha, nhún nhú vài cái, cười nói:

    – Ừ, quán bar này thật không tồi, không tồi. Chậc chậc, còn có cái sô pha này nữa, ngồi thật là thoải mái.

    – Đại quan nhân nói rất đúng, đây là lần đầu tiên lão hủ được thấy một cái ghế kỳ lạ như vậy.

    Thái Kinh tựa lưng vào sô pha, thoải mái nói.

    Tống Huy Tông cười đắc ý:

    – Thái sư, ngươi không nghe Lý Kỳ nói sao, cái này không phải gọi là cái ghế, mà gọi là sô pha.

    Cao Cầu cười nói:

    – Đại quan nhân, Thái sư, những cái số pha này chính là do công tượng của quý phủ làm. Ngày mai tại hạ sẽ bảo bọn họ gấp rút làm mấy bộ, mang tới nội cung.

    Tống Huy Tông cười cười, quăng ánh mắt tán thưởng về phía Cao Cầu. Ngẩng đầu nhìn quanh, vừa nhìn lên đã thấy mấy người Cao nha nội ngồi ở quầy bar, trong tay còn cầm một cái cốc bốc lên lửa, vẻ mặt rất hưng phấn, không khỏi hít một hơi khí lạnh, hỏi:

    – Lý Kỳ, bọn họ đang làm gì vậy?

    Cao Cầu nhướn mày:

    – Buồn cười, nghiệt tử kia lại làm mấy trò hề gì vậy?

    Lý Kỳ quay đầu nhìn, Cao Cầu, ngươi không có văn hóa nên đừng nói linh tinh. Cười khổ một tiếng, đáp:

    – Đại quan nhân, bọn họ đang uống rượu.

    – Uống rượu?

    Giờ đây Thái Kinh cũng chú ý tới bên kia, vẻ mặt không khỏi kinh ngạc.

    – Lý Kỳ, ngươi đừng có gạt ta, vừa nãy rõ ràng ta nhìn thấy cốc của mấy tiểu tử đó bốc lên lửa. Lẽ nào lửa là rượu?

    Tống Huy Tông kinh ngạc hỏi.

    Cao Cầu còn tưởng rằng Lý Kỳ cố ý nói đỡ cho Cao nha nội, cau mày:

    – Lý Kỳ, ngươi không cần thay nghiệt tử kia nói chuyện. Đời này ta còn chưa bao giờ thấy cách uống rượu như vậy.

    Lý Kỳ bất đắc dĩ đáp:

    – Đại quan nhân, Thái úy, bọn họ uống đúng là rượu. Rượu mà bọn họ uống có tên là rượu Oanh Thiên. Loại rượu này có thể đốt lên, hơn nữa phải uống khi nó còn đang bốc lửa.

    Bạch Thế Trung cả kinh:

    – Lý Kỳ, vừa rồi ngươi nói rượu đó tên là gì?

    Lý Kỳ ngẩn ra:

    – Rượu Oanh Thiên!

    Bạch Thế Trung nhướn mày, không ngừng liếc mắt ra dấu cho hắn. Lý Kỳ nhìn hồi lâu, cũng không biết ông ta rốt cuộc muốn biểu đạt cái gì. Lại thấy sắc mặt của những người còn lại đều rất quỷ dị, trong lòng không khỏi cả kinh. Lẽ nào tên rượu đã phạm úy gì đó?

    – Ha ha, tên rất hay, rượu Oanh Thiên, rươu quả nhiên như kỳ danh.

    Tống Huy Tông bỗng cười ha hả.

    Mọi người không ai bảo ai thở phào một hơi. Tống Huy Tông đã nói vậy, thì mọi chuyện trở nên dễ dàng.

    Lý Kỳ vẫn không hiểu, cũng không thèm nghĩ nữa, thấy vẻ mặt của cha con Tống Huy Tông có vẻ tham lam, liền hỏi:

    – Đại quan nhân, Triệu công tử, hai vị có muốn uống một ly rượu Oanh Thiên không?

    Triệu Giai gật đầu mạnh. Nếu như không phải có Tống Huy Tông ở đây, thì y đã đi tới chỗ mấy người Cao nha nội tán phét rồi.

    Lý Kỳ vừa định gọi người mang rượu tới, Tống Huy Tông lại lắc đầu:

    – Uống rượu ở chỗ này sẽ mất đi thú vị.

    Triệu Giai vội gật đầu:

    – Phụ thân nói rất đúng, hài nhi nguyện cùng phụ thân tới chỗ đó ngồi một chút.

    Cao Cầu lập tức phản ứng, đứng lên nói;

    – Xin đại quan nhân chờ một lát. Tại hạ lập tức bảo nghiệt tử và đám bạn của nó tới chỗ khác ngồi.

    Tống Huy Tông gật đầu.

    Cao Cầu cũng không đích thân đi tới, mà gọi một tùy tùng rồi phân phó vài câu. Người tùy tùng lập tức chạy tới bên cạnh Cao nha nội, nhỏ giọng nói thầm.

    Cao nha nội nhìn về khu vực khách quý, vung tay lên, Hồng Thiên Cửu đang chuẩn bị uống chén nữa liền rời đi. Những người khác cũng rời đi quán bar. Mặc dù đám công tử ca không sợ trời sợ đất, nhưng ở trước mặt Cao Cầu cũng không dám làm càn.

    Bọn họ vừa đi, Tống Huy Tông liền suất lĩnh đi tới quầy bar, ngó nghiêng xung quanh, không ngừng xưng kỳ.

    Lý Kỳ nhìn bộ dáng hưng phấn của bọn họ, vừa định mở miệng phân phó người chuẩn bị rượu Oanh Thiên cho bọn họ, ai ngờ Tống Huy Tông vung tay lên, rất thân sĩ hướng nữ Bartender kia nói:

    – Cho ta một ly rượu…rượu Oanh Thiên.

    Nữ Bartender mỉm cười đáp:

    – Xin đại quan nhân chờ một lát. Tiểu nữ lập tức pha chế cho ngài.

    Tống Huy Tông gật đầu, không có chút sốt ruột. Đây chính là mị lực của nữ nhân a.

    Lá gan của Bạch Thế Trung và Lương Sư Thành tương đối nhỏ. Thấy rượu này có thể bốc lửa, không dám nếm thử. Nhưng Hoàng thượng đã mở miệng, bọn họ chỉ có thể liều một phen.

    Rất nhanh, mấy ly rượu Oanh Thiên đã đặt trước mặt mọi người.

    – Ủa, sao rượu này không bốc lửa?

    Tống Huy Tông nhìn cai ly trước mặt, kinh ngạc hỏi.

    Lý Kỳ đầu đầy mồ hôi, giải thích :

    – Đại quan nhân, đó là vị rượu này còn chưa nhóm lửa. Bản thân nó làm sao có thể bốc lửa được.

    Nói xong, hắn cầm một ống trúc đưa cho Tống Huy Tông:

    – Đợi tí nữa rượu được đốt lên, ngài lập tức dùng ống hút này hút một hơi.

    – À, thì ra là thế.

    Tống Huy Tông như có điều suy nghĩ, gật đầu.

    Triệu Giai nói:

    – Phụ thân, nếu không để hài nhi thử trước.

    – Không sao, không sao.

    Tống Huy Tông không chút sợ hãi, hướng Lý Kỳ nói:

    – Vậy ngươi mau mau nhóm lửa đi.

    – Vâng.

    Lý Kỳ cầm một thanh trúc, hơ lửa từ một ngọn nến, sau đó nhẹ nhàng đặt vào trong chén. Một ngọn lửa màu xanh lập tức bùng lên, khiến cho Tống Huy Tông phải hoảng sợ.

    – Đại quan nhân, mau hút rượu.

    Lý Kỳ vội thúc dục.

    Tống Huy Tông theo lời, vội vàng cắm ống hút vào trong chén, hút mạnh một hơi, hút toàn bộ rượu trong chén vào miệng. Hai mắt nhắm nghiền, cau mày. Mọi người thấy vậy đều rùng mình một cái.

    Lương Sư Thành vội hỏi:

    – Đại quan nhân, ngài không sao chứ?

    Tống Huy Tông không lên tiếng, phất tay, lông mày dần giãn ra, chậm rãi mở mắt, khóe miệng giương lên, nói:

    – Rượu này thật là dễ uống. Trước nóng sau lạnh, thú vị, thú vị, ha ha.

    Mọi người vừa nghe, đều thở phào.

    – Lại cho ta một chén.

    Tống Huy Tông vẫn chưa thỏa mãn, gọi thêm môt chén, sau đó thấy mọi người ngây ngốc nhìn mình, không vui nói:

    – Các ngươi nhìn ta làm gì, uống nhanh đi, không cần phải cố kỵ. Rượu Oanh Thiên này thực sự không tồi. Các ngươi chớ có bỏ lỡ.

    Triệu Giai đã không thể chờ đợi được, lập tức sai người đốt lửa giúp y. Một hơi hút hết rượu trong chén, vẻ mặt đầy hưởng thu, thở dài một hơi, nói:

    – Tuyệt thật.

    Đám người Thái Kinh thấy cha con Hoàng thượng làm gương cho binh sĩ, đâu dám nói thêm nửa câu, cũng đều thử. Vừa uống xong, đều trầm trồ khen ngợi.

    Nhấm nháp xong rượu Oanh Thiên, Tống Huy Tông chơi xấu không rời đi quán bar. Có chút nhã hứng trò chuyện với nữ Bartender kia. Mỗi một loại rượu cốc tai, y đều muốn nếm thử một cốc. Hai người cười cười nói nói, quả thực khiến mọi người mở rộng tầm mắt.

    Tay hôn quân này đúng là cao thủ tán gái.

    Lý Kỳ âm thầm kinh ngạc.

    – Hay, ném hay lắm.

    – Ca ca, huynh chịu thua chưa?

    – Ván này không tính, chúng ta lại so tiếp.

    Tống Huy Tông quay đầu nhìn, thấy lại là đám người Cao nha nội. Chỉ thấy bọn họ đứng trước bức tường, không ngờ trầm trồ khen ngợi, liền hiếu kỳ hỏi:

    – Lý Kỳ, bọn họ đang chơi cái gì vậy?

    Giờ này Lý Kỳ đã bị đám Cao nha nội làm cho tức chết. Không chào mời khách hàng thì thôi, còn chạy tới chỗ đó chơi phi tiêu. Cười khổ đáp:

    – Bọn họ đang chơi ném tiêu. Trò này do tại hạ mới nghĩ ra gần đây. Cách chơi không khác với bắn tên là mấy.

    Quán bar mà, sao có thể thiếu trò ném phi tiêu được. Hơn nữa Lý Kỳ cũng rất thành thục trò này.

    Triệu Giai vừa nghe, liền hứng thú nói:

    – Vậy à, ta cũng tới đó chơi thử xem.

    Tống Huy Tông đứng dậy cười nói:

    – Vậy thì cùng đi xem. Tin rằng Lý Kỳ sẽ không để ta thất vọng.

    Trước khi đi, y không quên bảo Lương Sư Thành khen thưởng cho nữ Bartender kia, thì chính là tiền boa.

    Mới ngày đầu đi làm đã được tiền boa, hơn nữa còn không ít, nữ Bartende kia kích động tới không ngừng nói lời cảm ơn.

    --- Bài cũ hơn ---

  • 12 Bước Cần Chuẩn Bị Để Mở Quán Trà Sữa: Cần Những Gì
  • Đạo Diễn Nhâm Minh Hiền Khai Trương Quán Karaoke Tại Đà Lạt
  • Hoàng Audio Khai Trương Quán Karaoke Sen Đồng Hưng Yên
  • Mẫu Tờ Rơi Khai Trương Quán Nhậu
  • Kinh Nghiệm Kinh Doanh Quán Nhậu Đem Lại Lợi Nhuận Kếch Xù Cho Bạn
  • Đọc Truyện: Đại Tống Siêu Cấp Học Bá

    --- Bài mới hơn ---

  • Có Nên Mua Xe Liberty Cũ Không? * Chuyện Xe
  • Có Nên Mua Xe Subaru Forester Không? Ưu Và Nhược Điểm Xe Subaru Forester
  • Có Nên Mua Xe Đầu Kéo Cũ Không? Phân Tích Ưu Và Nhược Điểm Khi Mua Xe Cũ Và Mới
  • Có Nên Mua Xe Mazda Cx5 Cũ Không?
  • Có Nên Mua Xe Hơi Cũ Hay Không? Mua Xe Hơi Cũ Cần Chú Ý Những Điểm Gì?
  • Tác giả: Cao Nguyệt

    Chương 354: Quên trọng yếu nghi thức

    Chu Bội đi lên trước, thăm dò nhìn một chút, cạn cạn cười nói: “Là đồ uống trà!”

    “Cái này nhưng không là bình thường đồ uống trà, ngươi xem một chút cái này sứ sắc như mã não, sáng tỏ mà không chói mắt, thật có sau cơn mưa trời lại sáng mây, ngàn ngọn núi sóng biếc thúy sắc đến tuyệt vời, đây là quan diêu Nhữ Từ a!”

    Hộp quà tử bên trong là một cái ấm trà, bốn cái chén trà, còn có khay trà, thục vu, nước phương, trà bình vân vân mười mấy món, là hoàn chỉnh một bộ đồ uống trà, toàn bộ đều là Nhữ diêu nung.

    Phạm Ninh bỗng nhiên tỉnh ngộ, kia cái khác ba cái hộp quà có phải hay không cũng là đồ sứ.

    Tống triều quan diêu Nhữ Quan Ca Quân Định, ngoại trừ Ca diêu là Nam Tống bên ngoài, cái khác tứ đại quan diêu, thiên tử Triệu Trinh mỗi một loại đưa Phạm Ninh một bộ, cái này thực là đại thủ bút a! Phải biết liền xem như Tống triều, quan diêu đồ sứ cũng là vật cực kỳ hi hãn, chỉ có cung đình cùng quyền quý mới có thể sử dụng.

    Lúc trước Phạm Ninh tại Đại Tướng Quốc Tự vét đến một cái Nhữ diêu xanh men Bát Biện Nam Qua ấm cùng một đôi chén trà, một mực đem bọn nó coi là trân bảo, mặc dù sau đó làm thọ lễ đưa cho đường tổ phụ Phạm Trọng Yêm, nhưng Phạm Ninh vẫn cho rằng chính mình là nhặt nhạnh chỗ tốt, chân chính Nhữ diêu quan sứ trăm quan tiền nhưng mua không được, bán cho phú thương lớn giả ngàn quan tiền còn chưa hết, mấu chốt là có tiền mua không được.

    Cái kia bán hàng người là coi nó là làm dân diêu Nhữ Từ bán cho chính mình, sau đó Phạm Ninh mới mời người phân biệt ra, kia thật là quan diêu Nhữ Từ, bán hàng người thua thiệt lớn.

    Mặt khác Bàng Tịch cũng đưa cho chính mình một bộ Quân diêu đồ uống trà, nói là quan diêu, nhưng Phạm Ninh sau đó phát hiện cũng không phải là quan diêu, mà là dân diêu tinh phẩm, là trước mắt kinh thành trên thị trường tốt nhất đồ uống trà một trong, năm trăm quan tiền một bộ.

    Cho tới bây giờ, Phạm Ninh trong tay đồ uống trà có mấy bộ, nhưng chân chính quan diêu đồ uống trà một cái đều không có, thật sự là quá trân quý, liền ngay cả chính Chu Nguyên Phủ cũng chỉ có một bộ chân chính quan diêu Quân từ.

    Hôm nay thiên tử cấp hôn lễ của mình hạ nghi lại là bốn bộ quan diêu đồ uống trà, sao có thể không để cho Phạm Ninh vui vẻ muốn điên.

    Chu Bội thấy phu quân cao hứng miệng không khép lại, không khỏi bĩu môi, lại xốc lên một cái khác gánh hộp quà, một cỗ nồng đậm hương trà xông vào mũi, “A! Là long trà.”

    Chu Bội không hổ là tiểu thư khuê các, nàng có thể chuẩn xác phân chia phượng trà cùng long trà, long trà dưỡng thời gian càng dài, mùi thơm càng dày đặc, nhưng cũng chỉ có thể hoàng thất dòng họ cùng hạch tâm quyền quý mới có thể hưởng dụng, giống như Chu Nguyên Phủ đều còn thiếu một chút, chỉ có thể hưởng dụng phượng trà.

    “Là long trà!”

    Phạm Ninh cười nói: “Thiên tử hôm qua thủ dụ đã nói, ban thưởng ta một trăm cân long trà.”

    Phạm Ninh bỗng nhiên minh bạch, vì cái gì thiên tử tiễn hắn đồ uống trà cùng trà, tại hỏa khí ti thí nghiệm tràng, chính mình cấp thiên tử nói qua, Côn Châu thiếu trà, chính mình chuẩn bị mua chút mang về, thiên tử liền phê cho mình ba vạn gánh Kiến Châu trà.

    Nhưng đó là cấp Côn Châu, hôm nay tặng đồ uống trà cùng long trà mới là cho mình, hẳn là đối với mình tạo ra vỏ sắt hỏa lôi khen thưởng.

    Nghĩ thông suốt điểm này, Phạm Ninh trong lòng không khỏi ngầm cười khổ một tiếng, chính mình vẫn trông cậy vào vỏ sắt hỏa lôi lại tăng một cấp đây! Xem ra không thể nào.

    Kỳ thật cũng khó trách, chính mình mấy năm này thăng quan quá nhanh, ngắn ngủi năm năm, từ chính bát phẩm lên tới tòng Ngũ phẩm, đã gây nên triều đình không ít quan lớn phê bình kín đáo, cho rằng thiên tử phá hủy triều đình tấn thăng thể chế, Triệu Trinh áp lực cũng lớn, hắn chỉ có thể ở tài vật bên trên đền bù chính mình.

    Mượn hôn lễ hạ nghi danh nghĩa, ban cho chính mình bốn bộ quan diêu tinh phẩm cùng một trăm cân long trà, cái này thật đúng là hoa một vạn quan tiền cũng không mua được hậu thưởng.

    Chu Bội cũng kinh hỉ nói: “Ta cấp tổ phụ cũng đưa mười cân đi, hắn nhất định sẽ thật cao hứng.”

    Phạm Ninh cười gật gật đầu, “Cấp Tam tổ phụ cùng ta đường tổ phụ cũng tất cả đưa mười cân.”

    “Kia ngẫm lại còn có ai?”

    Phạm Ninh giật mình, ôm chặt lấy trà gánh, “Cái khác ai cũng không tiễn, chính ta giữ lại từ từ uống, ngươi cũng đừng cho ta đưa người!”

    Chu Bội thấy phu quân quỷ hẹp hòi dáng vẻ, nhịn không được một trận cười to, tiếng cười như như chuông bạc thanh thúy êm tai.

    Nàng ôm phu quân cổ, chủ động tại trên mặt hắn hôn một cái, cười mỉm lại nói: “Tiểu A Ngốc, tỷ tỷ sẽ không đem ngươi kẹo đưa người, lần này hài lòng a!”

    Phạm Ninh ôm nàng lên, gánh tại đầu vai hướng về phía trong phòng đi đến, vẫn lý trực khí tráng nói: “Đương nhiên không hài lòng, lòng ta nhận lấy thương tổn nghiêm trọng, ta phải tăng gấp bội bồi thường lại.”

    Chu Bội nắm đấm trắng nhỏ nhắn tại hắn đầu vai một trận đánh, “Ngươi cái này chết con lừa, mau thả dưới ta, hiện tại có thể là ban ngày a!”

    . . .

    Vợ chồng trẻ ham phong lưu khoái hoạt, lại đem một cái trọng yếu nghi thức quên đi, thành hôn ngày kế tiếp canh năm, tân nương muốn tại một tấm trưng bày bàn trang điểm cao trước bàn bái nhất bái, cái này gọi ‘Cô dâu bái đường’, là hôn lễ một bước cuối cùng, canh giờ nhất định phải tại canh năm.

    Bình thường đều là bà bà canh năm đến thúc mới con dâu đi bái đường.

    Cái này kỳ thật khuyến khích người mới không cần quá phóng túng chính mình, cấp bà bà một cái gọi con dâu rời giường lấy cớ.

    Bất quá Chu Bội bà bà cũng không ở chỗ này, tối hôm qua trở về ngõ Phù Dung phủ trạch dạy bảo phu đi, cái này liền cho hai người thỏa thích hưởng thụ cá nước thân mật điều kiện.

    Chu Bội mặc dù tối hôm qua vừa mới bắt đầu có chút không thả ra, nhưng theo khai thác xâm nhập, nàng cũng coi như ăn tủy trong xương mới biết liếm nó cũng ngon, như si như say trầm mê tiến vào.

    Mai nở hai độ sau đó, hai người lại lần nữa ngủ thật say, thẳng tới giữa trưa mới rời giường rửa mặt.

    Chu Bội rửa mặt xong xuôi, liền vội vàng đi vào tiền viện, trực tiếp lên Thúy Vân lâu, sớm tại Phạm Ninh mua trạch sau đó, nàng liền đem nơi này xem vì lãnh địa của mình, hiện tại nàng làm nữ chủ nhân, càng thêm danh chính ngôn thuận hưởng thụ toà này để quý phụ nhân bọn họ không ngừng hâm mộ Hoàng gia lâm viên thức phủ trạch.

    Bất quá nàng hiện tại quan tâm hơn chính là huynh trưởng, huynh trưởng tối hôm qua ở chỗ này được chứ? Chu Bội biết huynh trưởng cực kỳ nhận địa phương, phụ thân đi Thanh Châu nhậm chức, chuẩn bị để huynh trưởng ở đến Tam tổ phụ nơi đó đi, nhưng ở mấy tháng, huynh trưởng liền không quen, vẫn là quay trở về trong nhà mình, cũng không biết huynh trưởng phải chăng quen thuộc ở chỗ này? Bất quá hôm qua ngày huynh trưởng cực kỳ yên tĩnh, liền nhìn ra được hắn không phải cực kỳ bài xích nơi này.

    Chu Bội bên trên lầu bốn, mở cửa là huynh trưởng nhũ mẫu Hình thị, huynh trưởng hai tuổi lên, Hình thị liền bắt đầu chiếu cố hắn, cho tới bây giờ, không sai biệt lắm hai mươi năm, gần như một tấc cũng không rời, chỉ sợ tại huynh trưởng trong lòng, đối với vị này Hình thị tình cảm so mẫu thân còn muốn sâu.

    Đương nhiên, Vương thị đối với con của mình cũng vô cùng khẳng khái, mỗi tháng đưa cho Hình thị một trăm quan tiền lương cao, khiến nàng có thể nuôi sống cha mẹ của mình cùng đệ muội, Hình thị có một lần ngắn ngủi hôn nhân, thành hôn không đến năm năm trượng phu liền chết bệnh, không có để lại hài tử, nàng liền coi Chu Triết là làm con của mình, tận tâm tận lực chiếu cố hắn.

    “Đại nương, ca ca thế nào?”

    Hình thị nghiêng người tránh ra, nhỏ giọng nói: “Cực kỳ yên tĩnh, cùng lão trạch một dạng.”

    Hình thị cũng cực kỳ kinh ngạc, nàng cũng nghĩ không thông đứa nhỏ này ở chỗ này vì sao lại an tĩnh như vậy, Chu Bội trông thấy huynh trưởng mập mạp thân thể đưa lưng về phía chính mình, đang hết sức chăm chú khắc lấy cái gì, trong nội tâm nàng nổi lên một sợi nhu tình, lại thấp giọng hỏi: “Hắn tiếp nữa đi qua sao?”

    Hình thị gật gật đầu, “Không có ra ngoài, buổi sáng ngay tại vài toà tầng lầu bên trong đi dạo, hắn hình như cũng cực kỳ thích lầu ba, lầu bốn cũng thế, nhưng lầu một cùng lầu hai hắn không quá ưa thích.”

    Chu Bội gật gật đầu, nàng có thể hiểu được lầu một cùng lầu hai cũng là đại đường thức bố trí, ca ca một mực liền không thích.

    Nàng nghĩ nghĩ, vậy liền đem lầu bốn tặng cho ca ca ở, mỗi ngày để hắn bò leo lầu, đối với hắn có chỗ tốt, lát nữa đi cấp phu quân nói một chút.

    “Cô nương, chúng ta lúc nào trở về?” Hình thị lại hỏi.

    “Lại ở mấy ngày a! Sẽ không vượt qua mười ngày.”

    Chu Bội suy nghĩ tỉ mỉ qua, nàng nửa tháng sau liền phải đi theo phu quân xuôi nam Dương Châu, không thể đi vào cái ngày đó mới khiến cho ca ca trở về, hắn khẳng định phải gây, sớm năm ngày để hắn chuyển về đi, chính mình những ngày kia lại nhiều vấn an hắn, sau đó chính mình rời đi khi hắn cũng có thể quen thuộc.

    Cấp Hình thị bàn giao vài câu, liền xuống lầu, tại cửa ra vào vừa vặn gặp được Mạc quản gia bà.

    “Tiểu phu nhân, hiện tại giữa trưa, ngươi xem cơm trưa làm sao bây giờ?”

    Bọn hạ nhân xưng Chu Bội mẫu thân Vương thị vì phu nhân, Chu Bội đã xuất các, không thể lại xưng cô nương (vừa rồi Hình thị bảo nàng cô nương hoàn toàn là quen thuộc), vậy chỉ có thể gọi tiểu phu nhân, nhưng đây là bởi vì những thứ này hạ nhân cũng là đến từ Chu phủ nguyên nhân, nếu như là mới khai ra hạ nhân, vậy thì nhất định phải xưng nàng là phu nhân, đây là hạ nhân đối với chủ mẫu tôn xưng, cùng tuổi tác không quan hệ.

    Chu Bội nhất thời có chút vò đầu, nàng trong nhà cho tới bây giờ cũng là cơm đến há miệng, áo đến thì đưa tay, chưa từng Quản phủ bên trong sự tình, hôm qua vẫn thế này sinh hoạt, vẻn vẹn cách một đêm, thân phận của nàng liền biến, trách nhiệm cũng đặt ở đầu vai, để nàng quả thực không quen, cũng có chút không biết làm sao.

    “Cái này. . . . Hoặc là liền đi Thanh Phong tửu lâu ăn đi!”

    Mạc quản gia bà trong lòng buồn cười, bọn họ nhà cô nương thật đúng là không chuyển biến tới đây chứ!

    “Tiểu phu nhân, ý tứ của ta đó là, đồ ăn đều đều chuẩn bị xong, có phải hay không hiện tại ăn cơm?”

    “Có thể a!”

    Chu Bội cái này mới phản ứng được, vội vàng nói: “Lầu hai chính là tiệm cơm, chúng ta bên này năm người, chính các ngươi tùy ý.”

    Cái khác bọn họ liền ba người, nàng cùng phu quân, còn có cái tiểu hầu gái A Nhã, về phần huynh trưởng cùng nhũ mẫu, huynh trưởng cho tới bây giờ cũng là đơn độc ăn cơm, nhũ mẫu cho hắn ăn, chính hắn ăn cơm sẽ khiến cho rối tinh rối mù.

    “Ta đã biết, cái này đi chuẩn bị ngay.”

    Mạc quản gia bà bước nhanh đi, Chu Bội vừa muốn đi gọi phu quân tới dùng cơm, đã thấy phu quân vội vã tới.

    “Phu quân, làm sao vậy, gấp gáp như vậy?”

    “Nói là mẹ ta tới, người đâu?”

    Chu Bội khẽ giật mình, vừa quay đầu lại, vừa vặn trông thấy nàng bà bà Trương tam nương từ trong rừng cây đi tới, vừa rồi nàng tại trong rừng cây, Chu Bội thế mà không nhìn thấy.

    Chu Bội liền vội vàng tiến lên đi cái vạn phúc lễ, “Nàng dâu cấp bà bà chào!”

    Trương tam nương lập tức tươi cười rạng rỡ, vội vàng kéo lại con dâu tay, nàng lúc trước vẫn thích Chu Bội, hiện tại nàng rốt cục trở thành chính mình con dâu, Trương tam nương sao có thể không tâm hoa nộ phóng.

    “Ta vốn định sớm một chút đến hỏi một chút các ngươi, canh năm khi các ngươi hẳn là bái đường đi?”

    Chu Bội bỗng nhiên lát nữa, hoảng sợ nhìn qua phu quân, cái này nghi thức nàng thế mà quên đi.

    Phạm Ninh trong lòng cũng âm thầm kêu khổ, bọn họ sớm quên mất không còn chút nào, bất quá hắn luôn luôn sẽ sắp xếp, hắn gãi gãi đầu, xấu hổ cười nói: “Nương, bái là bái, nhưng không phải canh năm, hơi trễ, không sao a!”

    Trương tam nương cười nói: “Các ngươi hôm qua thành hôn giày vò một ngày, khẳng định cũng mệt mỏi, ngủ quên rất bình thường, chỉ cần bái liền tốt, không nhất định nhất định phải canh năm.”

    Chu Bội trong lòng lại là xấu hổ lại là bối rối, bọn họ là ngủ quên mất rồi, nhưng không phải mệt mỏi một ngày, mà là mệt mỏi một đêm nguyên nhân, nàng không dám nhìn bà bà, lại vụng trộm nhìn thoáng qua phu quân, hai người nhanh chóng trao đổi cái ánh mắt, Phạm Ninh thè lưỡi, ý là nguy hiểm thật, Chu Bội hờn dỗi trừng mắt liếc hắn một cái, ánh mắt kia rõ ràng là nói, ‘Đều tại ngươi!’

    Trương tam nương lại không có chú ý tới nhi tử cùng con dâu tiểu động tác, nàng thở dài nói: “Ta tới là muốn nói cho các ngươi, ngày mai chúng ta liền phải trở về, vẫn là cưỡi Minh Nhân thuyền trở về.”

    Phạm Ninh khẽ giật mình, “Nương, vì cái gì vội vã như vậy?”

    “Nguyên nhân ngươi đương nhiên biết đến, ta và ngươi cha tối hôm qua đàm phán một đêm, đạt thành hiệp nghị, ta muốn trở về một lần nữa đặt trước gia quy, ngươi mấy cái thúc phụ cùng cữu cữu cũng đều mỗi người có việc riêng, bọn họ cũng gấp muốn trở về.”

    “Kia có muốn hay không ta đi cấp phụ mẫu cùng tổ phụ nói một tiếng?” Chu Bội vội vàng nói.

    Trương tam nương đập vỗ tay của nàng cười nói: “Ngươi bây giờ không thể trở về đi, muốn ba ngày sau mới hồi môn, ta và ngươi công công xế chiều đi bái phỏng thân gia, cũng coi là cáo biệt, các ngươi vợ chồng trẻ liền hảo hảo sống qua ngày, sớm một chút để cho ta cháu trai ẵm.”

    Trương tam nương sau khi ăn cơm trưa xong lại cùng Chu Bội hàn huyên nửa canh giờ, liền vội vàng rời đi, nàng buổi chiều cùng trượng phu bái phỏng xong thân gia sau đó, còn muốn mang nữ nhi đi mua tốt nhất váy áo son phấn, lại cho cha mẹ mình mua chút lễ vật, sự tình một đống lớn, bây giờ không có quá nhiều thời gian cùng con dâu trò chuyện việc nhà, chỉ có chờ sau đó.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Truy Niệm, Cung Tống Kim Quan Ht. Giác Phúc Trà
  • Nghi Thức Tẩm Liệm, Nhập Quan & Phát Tang
  • Giáo Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Nhật
  • Nghi Thức Làm Phép Xác & Khăn Tang
  • Các Nghi Thức Tổ Chức Tang Lễ Của Người Công Giáo
  • Lễ Tống Ôn Binh Vùng Đất Hòa Đồng Xưa

    --- Bài mới hơn ---

  • Thuyết Minh Về Lễ Hội Cúng Biển Ở Miền Nam
  • Cách Cúng Rằm Tháng Giêng Mang Lại Tài Lộc Cả Năm Bạn Cần Biết
  • Cách Bày Mâm Cỗ Cúng Rằm Tháng Giêng
  • Cách Làm Nem Rán Chay Và Mặn Bày Mâm Cỗ Cúng Rằm Tháng Giêng
  • Bày Cách Cúng Rằm Tháng Giêng Để Cả Năm Đều Được May Mắn, Làm Ăn Phát Lộc
  • Tùy nơi, người ta chọn và định ngày cúng tống cô hồn. Người Hòa Đồng lấy ngày mười sáu, tháng bảy âm lịch làm mốc cúng hằng năm và, cúng tống cô hồn của họ không giống lễ cúng Phóng Diệm Khẩu. Việc cúng là việc chung của mọi người chớ chẳng riêng ai, họ thường cử một người có uy tín trong xóm đứng ra tổ chức.

    2. Năm đó, chú Bảy được cô bác trong xóm Long Bình giao việc sắp xếp việc cúng lễ. Cánh đàn ông đốn bốn cây chuối hột lấy thân ràng buộc chắc chắn, những thanh tre kết lại thành khung con tàu. Cánh đàn bà khuấy hồ dán giấy đủ màu sắc lên khung, trông sặc sỡ. Tôi nghĩ trong bụng, chắc là ma quỷ, cô hồn, âm binh phen nầy thích lắm.

    Chú Bảy đặt mấy hình nhơn tay cầm dầm chèo nắn bằng đất sét ở trước mũi và sau lái. Rồi, nào vải, nào quần áo, nào nón… đủ thứ cho người dùng được treo khắp lòng tàu. Tôi ngắm nghía con tàu sẵn sàng xuất bến, chở muôn hồn oan khuất về cõi hư vô!

    *

    Miếng đất nhà chị Năm cặp sát mé sông được chú Bảy chọn làm nơi hành lễ. Mỗi nhà trong xóm tùy điều kiện có thể, hùn nhau mang vật phẩm đến cúng. Người bưng đầu heo, gà luộc, xôi, bánh, trái cây… gạo, muối, nước, nhang đèn, giấy tiền vàng bạc… Nhất là, chú Bảy không quên năm miếng lá bùa trừ tà của thầy Ba Cụm ở núi Két mà tháng trước thiếm Bảy đã khăn gói đi thỉnh.

    Chú Bảy khấn vái, mọi người quỳ lạy và thầm nói lời tống tiễn cô hồn thượng lộ bình an, một ra đi không trở lại. Nhang tàn, tất cả các vật cúng được cô bác xếp vào tàu. Chú Bảy cất tiếng hô vang dội như người chiến binh hô xung trận, những chàng trai lực lưỡng trong xóm dang tay khiêng con tàu xuống bến sông. Chú Bảy rót chén rượu rắc đều trước mũi tàu và mọi người đẩy con tàu trôi theo dòng nước giữa những hạt mưa ngâu rớt lâm thâm ướt mặt người!

    Mọi người quay trở vô nhà, cảm thấy lòng nhẹ nhõm, nói cười rôm rả như vừa trút gánh âu lo, xui xẻo, bịnh tật…theo con tàu chở khẫm đám cô hồn!

    3. Tôi có đôi chút băn khoăn, không biết số thực phẩm trên tàu theo tàu trôi về đâu? Bụng hơi tiên tiếc. Thím Bảy có lẽ hiểu ý, nói:

    – Dẫu ba đầu sáu tay, hay bọn cô hồn sống cũng chả đứa nào dám bợ rượu thịt trên tàu. Đám cô hồn chết ở trên tàu nó bẽ lọi tay lìa cẵng.

    Vậy, bỏ đồ luôn hả thím?

    Chú Bảy cầm chén rượu bước xuống nhà sau.

    – Dễ bỏ sao bây!

    Chú nói rằng, bà con lo cúng tống ôn binh trên nầy, chớ phía dưới khúc cua sông chòi thằng Đực, tụi giữ trâu ba đời đang đứng chụm nhum đợi tàu.

    Tôi không hiểu, hỏi chú: “Tụi nó đợi chi chú?”

    – Đợi ngoắc tàu vô lấy rượu thịt, chớ đợi chi!

    Thấy tôi bán tín bán nghi, chú cười:

    – Tàu tống ôn binh hễ thấy tụi nó kêu là tàu quẹo vô!

    Tôi hỏi leo: “Chú thấy bao giờ chưa?”

    *

    Đời nội, đời tía cho tới đời qua, đều đi bạn giữ trâu nhà hội đồng Trâm bên Đồng Sơn. Hồi đó, nhà giàu nuôi trâu phồn, có phồn mấy trăm con. Qua lùa trâu sang miệt Bãi Hổ, theo người lớn tuổi nói đó là cái bãi để cọp kéo xác người về ăn. Ngủ chờ, đêm nào qua cũng nghe tiếng người khóc, tiếng cọp gầm gừ, tiếng binh khí đánh nhau…hé mí nóp ngó trời đen như mực, gió sột soạt suốt canh thâu… Thỉnh thoảng giật mình vì, rầm rập bước chưn hành quân lên phía rạch Tân Đông. Mãi sau nầy, hương chức làng cùng cô bác trong vùng cúng tống ôn binh thì qua mới biết. Đoạn sông nầy, từng là bãi chiến trường đẫm máu giữa quân Tây Sơn và Nguyễn Ánh chém giết nhau.

    Bọn giữ trâu và qua đón tàu, giựt đồ ăn thức uống của bọn cô hồn. Qua đứng dang chưn trên đầu ngọn bặp dừa, bọn kia đứng dưới mé nước. Tàu trôi ra hướng cửa Tiểu, qua hô lớn: “Dừng lại! Dừng lại!”. Tàu đương xuôi dòng ngon lành, qua có cảm giác hình như nó khựng lại, rồi nó cà dựng, cà dựng… nước đẩy, nó chẳng trôi. Bỗng có tiếng hét của đứa nào đó:

    – Quay mũi, chạy vô bờ tau biểu!

    Chờ lâu, bù mắt lá cắn ngứa sần mình phát ghét. Bọn qua bơi ra sông, nắm đầu tàu kéo vô mé…

    *

    Dân mình dù sống cảnh đói cơm hay rách áo, dù no đủ hay giàu sang đều mang tâm thức “lá lành đùm lá rách” hoặc luôn nhớ “Nhiễu điều phủ lấy giá gương…” đối với người sống cũng như người đã khuất. Đùm người cơ nhỡ, bộc vong linh vất vưởng lẻ loi! Cúng tống ôn binh, một biểu hiện rất người trong cõi tạm nầy. Người Nam bộ có thể nói “bỏ qua” chớ không nói “tha thứ”, dẫu kẻ ấy từng là lũ cô hồn hãm hại mình!

    Cao Thị Hoàng

    --- Bài cũ hơn ---

  • Hướng Dẫn Cách Bày Mâm Cúng Táo Quân Ngày 23 Tháng Chạp
  • Cách Bày Biện Mâm Cỗ Cúng Táo Quân
  • Cách Bày Mâm Cúng Táo Quân Ngày 23 Tháng Chạp
  • Cách Sắp Xếp Bàn Thờ Cúng Táo Quân Đúng Và Chuẩn Nhất Để Năm
  • Hiểu Và Thờ Cúng Táo Quân Thế Nào Cho Đúng Với Phong Tục Trong Điều Kiện Hiện Nay
  • Tục Cúng Tống Ôn, Đuổi Dịch Bệnh Của Người Nam Kỳ Xưa

    --- Bài mới hơn ---

  • Cách Cúng Rằm Tháng Giêng Chuẩn Nhất Để Cả Năm An Lành, Thuận Lợi
  • Cách Cúng Rằm Tháng Bảy Tại Nhà
  • Cúng Rằm Tháng 7 Âm 2022
  • Cách Cúng Sao Giải Hạn
  • Gợi Ý Cách Tổ Chức Sinh Nhật Cho Bé 2 Tuổi
  • Xuất phát từ quan niệm dịch bệnh là do quan Ôn gây ra, muốn tránh khỏi nạn dịch thì phải tìm cách xua đuổi những Ôn thần, đã hình thành nên lệ “tống ôn, tống quái” ở Nam kỳ.

    Ngày xưa những năm thời tiết khắc nghiệt, trong nước xảy ra các nạn hạn hán, bão lụt thì sau đó thường kéo theo các loại dịch bệnh (còn được gọi là ôn dịch), khi trình độ y học chưa phát triển, do mỗi khi nhiễm bệnh thì người bệnh khó thoát khỏi cái chết và chết rất nhanh nên người ta cho rằng các loại bệnh dịch mang tính tâm linh. Người xưa tin rằng ôn dịch là loại bệnh do quan Ôn (một loại quan ở âm phủ coi về việc làm bệnh thời khí) đi bắt lính về làm sưu dịch ở cõi âm nên thường khi bị bệnh, người dân thường cầu cúng hơn là dùng thuốc để nhờ vả vào các lực lượng siêu nhiên che chở. Điều này dẫn đến việc hình thành nên những nét đặc biệt trong xã hội, trong đó có tục cúng tống ôn.

    Trước tiên, xin điểm qua một vài trận đại dịch đã từng diễn ra trong lịch sử nước ta:

    – Năm Canh Thìn (1820), một trận dịch tả rất lớn khởi phát từ Xiêm La, qua Chân Lạp rồi truyền vào nước ta ở Hà Tiên lan dần ra Bắc. Trận dịch bắt đầu từ mùa thu, qua mùa đông. Đây là lúc ở Nam kỳ đang vào mùa mưa nên dịch bệnh lây lan nhanh chóng, làm chết rất nhiều người. Theo thống kê sau trận dịch, cả nước chết 206.835 người.

    – Đến năm Bính Tuất (1826), ở Gia Định lại bị một trận đại dịch khác hoành hành từ tháng 7 đến tháng 11 (âm lịch), tức là cũng vào mùa mưa, làm chết hơn 18.000 người.

    – Năm Giáp Ngọ (1834), lại một trận đại dịch xảy ra ở Hà Tiên làm chết rất nhiều dân và quân binh. Đại Nam thực lục cho biết: “Tỉnh Hà Tiên có bệnh dịch. Quân và dân nhiều người bị nhiễm bệnh. Sai quan tỉnh vát thầy thuốc đến điều trị. Những biền binh trú phòng, có ai chết, thì những người do Kinh phái đi và những người từ Bình Thuận trở ra Bắc đều cho tiền tuất gấp đôi; người ở 6 tỉnh Nam Kỳ, mỗi người cấp 3 quan”.

    Năm Kỷ Dậu ( 1849), miền Tây Nam Bộ lại bị một trận đại dịch tả kinh hoàng làm chết vô số người. Cũng trong Đại Nam Thực Lục viết: ” tháng 12, các tỉnh Bình Định, Vĩnh Long, Định Tường, … lệ khí(tức bệnh dịch)lại phát ra, tỉnh Vĩnh Long, Quảng Bình nhiễm lệ khí rất nặng (tỉnh Vĩnh Long có hơn 43.400 người chết “.

    – Năm Mậu Thìn ( 1928), Nam kỳ lại thêm một trận bão lớn và sau đó bệnh dịch tả lại hoành hành.

    Bởi theo quan niệm dịch bệnh là do quan Ôn gây ra, thế nên muốn tránh khỏi nạn dịch thì phải tìm cách xua đuổi những Ôn thần ấy ra khỏi làng xóm. Từ đó hình thành nên lệ “tống ôn, tống quái” và tục “thả bè chuối” rất thịnh hành ở khắp Nam kỳ.

    Đình làng Tường Khánh (Long An) có lệ cúng Kỳ Yên hằng năm vào ngày 14 và rằm tháng giêng âm lịch. Trong lễ cúng, ngoài việc tổ chức xây chầu, hát bội, còn có tục cúng tống Ôn hoàng dịch lệ, cầu cho dân làng mạnh khỏe tránh khỏi thiên tai dịch họa, đặc biệt là bệnh thời khí. Rạng ngày 16, có thầy pháp làm lễ Tống ôn. Người ta kết bè chuối, cắm cờ ngũ sắc cùng lễ vật để thả xuống sông, gọi là tiễn thần Ôn hoàng dịch lệ đi nơi khác.

    Ở làng Mỹ Trà (nay thuộc thành phố Cao Lãnh, Đồng Tháp) ngày xưa, vào 16 tháng Giêng hàng năm, đúng ngọ (12 giờ trưa), hương chức làng cùng nhân dân cũng làm lễ tống ôn (còn gọi là Tống gió). Trong lễ, thầy pháp vẽ mặt, xỏ xuyên quai, cầm siêu, ngồi nghinh, hò hét, bắt ấn, áp tống gió bằng đường thủy. Một chiếc bè chuối được thả ra sông cái. Trên bè có nhiều hình nhơn (tượng trưng cho thần Ôn dịch) và các vật dụng, thức ăn như: mân thau, nồi đồng, cà ràng, củi, gạo, muối, gà, vịt, thủ vĩ , rượu, á phiện…mọi người cố gắng đẩy bè chuối trôi ra khỏi ranh giới làng với ngụ ý trục xuất các Ôn thần gieo rắc tai họa, dịch bệnh đi nơi khác.

    Trong lễ tống ôn, nhiều nơi có một tiết mục khá ồn ào đó là thầy pháp và dân làng giống trống, gõ mỏ, hoặc khua nồi, nêu, xoong, chảo thật lớn. Cả làng la ó, reo hò như đuổi bắt kẻ trộm cướp, rượt chạy đến bờ sông để xua đuổi ôn dịch. Vì theo người xưa, ôn dịch rất sợ tiếng ồn ào, náo động nên phải dùng hành động trên làm cho chúng hoảng sợ bỏ chạy, không dám trở về làng gây hại nữa. Đây cũng là một trò vui trong kỳ lễ đầu năm.

    --- Bài cũ hơn ---

  • Văn Khấn Cúng Và Cách Cúng Trong Lễ Cúng Táo Quân
  • Cách Cúng Táo Quân 3 Miền Bắc Trung Nam Khác Nhau Như Thế Nào?
  • Cách Làm Mâm Cỗ Cúng Ông Táo
  • Cách Thờ Cúng Thần Tài Giúp Hút Tài Lộc Trong Năm Mới
  • Ngày Vía Quan Thế Âm Bồ Tát: 12 Đại Nguyện, Nghi Thức Cúng Chuẩn
  • Truy Niệm, Cung Tống Kim Quan Ht. Giác Phúc Trà

    --- Bài mới hơn ---

  • Đọc Truyện: Đại Tống Siêu Cấp Học Bá
  • Có Nên Mua Xe Liberty Cũ Không? * Chuyện Xe
  • Có Nên Mua Xe Subaru Forester Không? Ưu Và Nhược Điểm Xe Subaru Forester
  • Có Nên Mua Xe Đầu Kéo Cũ Không? Phân Tích Ưu Và Nhược Điểm Khi Mua Xe Cũ Và Mới
  • Có Nên Mua Xe Mazda Cx5 Cũ Không?
  • Truy niệm, cung tống kim quan HT. Giác Phúc trà-tỳ

    Sáng nay, 15-12 (2-11-Canh Tý), chư tôn đức giáo phẩm HĐCM, HĐTS, BTS Phật giáo thành phố, Tăng Ni hệ phái và đông đảo Phật tử đã vân tập về Pháp viện Minh Đăng Quang (Q.2, TP.HCM), trang nghiêm cử hành nghi thức cung tống kim quan HT.Giác Phúc, Thành viên HĐCM, Giáo phẩm chứng minh Hệ phái Khất sĩ, Tăng trưởng Giáo đoàn IV, viện chủ Pháp viện Minh Đăng Quang trà-tỳ.

    HT.Thích Giác Toàn cung tuyên tiểu sử Trưởng lão Hòa thượng tân viên tịch

    Sau khi thọ giới Tỳ-kheo, cố Trưởng lão Hòa thượng theo gót chân hành đạo của Hòa thượng Pháp sư đi khắp các tỉnh miền Nam, Trung bộ. Đặc biệt, ngài cùng các bậc tôn túc Giáo đoàn IV khai mở và xây dựng nhiều ngôi tịnh xá.

    Năm 1975, Giáo đoàn đã cung thỉnh ngài về trụ trì tại tổ đình Pháp viện Minh Đăng Quang. Năm 1978, sau khi Hòa thượng Pháp sư đi hành đạo phương xa, ngài được công cử là Trưởng Giáo đoàn IV cho đến nay.

    Trong niềm tiếc thương của môn đồ pháp quyến và Phật tử, HT.Giác Pháp, UV HĐTS, UV BTS Phật giáo thành phố, Giáo phẩm Hệ phái đã tuyên đọc điếu văn, điểm lại dấu ấn một đời dấn thân vì đạo pháp của cố Trưởng lão HT.Giác Phúc. Suốt 85 năm cõi Ta-bà, 57 năm hóa duyên hoằng đạo, Hòa thượng không ngừng trao đổi, học hỏi và dấn thân vì lợi ích tha nhân.

    Trên cương vị Trưởng Giáo đoàn IV – Hệ phái Khất sĩ, Trưởng lão Hòa thượng luôn thể hiện tâm từ bi, mô phạm chốn tòng lâm. Với ân đức trang nghiêm, giải thoát, trí tuệ viên dung, mỗi lời nói của Trưởng lão Hòa thượng là những đạo từ thâm thúy. Mỗi cử chỉ khoan thai, từ hòa, hỷ xả của Trưởng lão Hòa thượng là những hình ảnh giải thoát bất diệt của Đạo pháp.

    Như Giác Ngộ online đã đưa tin, do niên cao lạp trưởng, cố Trưởng lão Hòa thượng đã viên tịch vào lúc 7 giờ ngày 12-12-2020 (nhằm ngày 28-10-Canh Tý) tại Pháp viện Minh Đăng Quang (Q.2, TP.HCM); trụ thế: 85 năm, 57 Hạ lạp.

    Trong sự tiễn đưa đầy kính tiếc của chư tôn đức Tăng Ni và môn đồ đệ tử Hệ phái, kim quan HT.Giác Phúc sẽ được phụng tống đến Đài hỏa táng Phúc An Viên (Q.9, chúng tôi trà-tỳ.

    Chư Tôn đức cử hành nghi thức niêm hương tưởng niệm Giác linh HT.Giác Phúc

    Nghi thức truy niệm và phụng tống kim quan đến Đài hỏa táng Phúc An Viên (Q.9, chúng tôi trà-tỳ

    Giao Hảo

    Nguồn: chúng tôi

    --- Bài cũ hơn ---

  • Nghi Thức Tẩm Liệm, Nhập Quan & Phát Tang
  • Giáo Đoàn Công Giáo Việt Nam Tại Nhật
  • Nghi Thức Làm Phép Xác & Khăn Tang
  • Các Nghi Thức Tổ Chức Tang Lễ Của Người Công Giáo
  • Phát Tang, Để Tang, Xả Tang
  • Hướng Dẫn Bài Khấn, Thủ Tục Khai Quang Treo Gương Bát Quái

    --- Bài mới hơn ---

  • Tổng Hợp Các Bài Chú Khai Quang Điểm Nhãn Cho Linh Vật Phong Thủy Theo Truyền Thống Á Đông
  • Bài Cúng Vong Trong Nhà
  • Bài Cúng Vía Thần Tài Mùng 10 Tháng Giêng Và Hàng Tháng
  • Bài Cúng Vía Thần Tài Mới Chuẩn Nhất Mùng 10 Tháng Giêng
  • Bài Cúng Vía Thần Tài Theo ‘văn Khấn Cổ Truyền Việt Nam’
  • Gương bát quái dường như không còn quá xa lạ với nhiều người để tránh khỏi những tà yêu, ma quái, và tà khí bao trùm ngôi nhà. Để treo gương bát quái, cần hiểu rõ chức năng của nó cũng như cách sử dụng để tránh phản tác dụng, gây nguy hại đến gia chủ.

    Vì gương bát quái là một vật phẩm phong thủy đặc biệt, nên nghi lễ treo gương bát quái cần được thực hiện một cách tỉ mỉ, chỉn chu và đúng thủ tục. Nếu không thay vì giúp hóa sát, gia chủ rất có thể lại nhận hung, vô cùng nguy hại.

    Các chuyên gia phong thủy tư vấn treo gương bát quái có phải làm lễ. Đó là lễ khai quang điểm nhãn gương bát quái và lễ treo gương bát quái. Vậy cách khai quang gương bát quái như thế nào, thủ tục khai quang gương bát quái ra sao?

    Hướng dẫn bài khấn, thủ tục khai quang treo gương bát quái

    Các loại gương bát quái

    Gương bát quái là một tấm biển vẽ hình bát quái, bát quái chính là ám quẻ: Càn, đoài, ly, chấn, tốn, khảm, cấn, khôn, với các nét vẽ như sau: Càn: 3 gạch liền; Khôn: 6 gạch ngắt quãng; Khảm: ở giữa đầy; Ly: ở giữa hở; Chấn: Như chiếc ống lật ngửa; Cấn: như bát úp; Đoài: Khuyết ở trên; Tốn: đứt ở dưới.

    Có các loại gương bát quái chính với những công dụng riêng:

    Gương bát quái lồi giống như mai rùa, có hình cầu lồi lên, là 1 công cụ hóa giải sát khí. Có rất nhiều vật thể mang sát khí trong phong thủy như cột đèn, các vật thể có hình dáng nhọn sắc, con đường chạy thẳng vào nhà thờ, cột cờ, khoảng không gian giữa 2 tòa nhà cao, biển báo giao thông ống khói…

    Gương lồi dùng để phân tán, còn gương lõm dùng để tích tụ năng lượng. Nếu phương vị phong thủy nào có hiện tượng thất tán khí hoặc các vật thể được coi là tốt đẹp lại cách nhà quá xa, có thể treo gương lõm để thu hút năng lượng tốt.

    Ví dụ, khi cửa chính đối diện cầu thang đi xuống, khí đất trong nhà sẽ thất tán. Lúc này nên treo 1 gương lõm trước cửa. Hoặc trong trường hợp từ cửa sổ có thể nhìn thấy 1 ngọn núi với hình dạng đẹp, thuộc loại núi Văn Xương (có lợi cho đường học vấn), nhưng lại cách nhà quá xa, hãy treo 1 tấm gương lõm trước cửa sổ để thu nạp khí tốt của núi.

    Gương phẳng trong nhà có tác dụng thu hút, thâu tóm năng lượng tốt trong phong thủy. Nếu treo ngoài cửa chính hoặc cửa sổ sẽ có tác dụng phản xạ. Treo gương phẳng tại phương vị cát lợi sẽ có tác dụng thu hút khí tốt; đồng thời, khi treo gương phẳng tại phương vị bị xung sát lại có tác dụng ngăn cản, hóa giải khí xấu.

    Gương bát quái phẳng treo trong nhà có tác dụng thu năng lượng tốt

    Thủ tục khai quang gương bát quái

    Khi mua gương bát quát về, gia chủ phải chọn ngày giờ treo gương bát quái, xem ngày tốt treo gương bát quái phù hợp với bản mệnh, tuổi tác của gia chủ, để không rước phải những điềm chẳng lành. Đa phần loại gương này sẽ được treo vào ngày rằm hoặc mùng một chứ không phải treo ngày nào cũng được.

    Theo các chuyên gia phong thủy, muốn phát huy được triệt để công năng hóa giải sát khí, tác dụng trấn trạch của gương bát quái thì trước khi treo gương bát quái trước cửa nhà phải tiến hành khai quang điểm nhãn cho gương bát quái.

    Nếu gia chủ không biết khai quang gương bát quái ở đâu thì có thể tự khai quang gương bát quái theo trình tự, thủ tục như sau:

    – Bước 1: Tiến hành tẩy uế cho gương bát quái bằng cách lấy rượu trắng có thêm gừng giã nhỏ lau sạch gương để tránh bám uế. Sau đó lấy khăn khô sạch chưa dùng để lau khô gương. Để gương lên đĩa sạch rồi để lên bàn thờ.

    – Bước 2: Làm lễ xin phép Thổ địa, thần linh của nhà khai quang gương bát quái và treo gương bát quái trước cổng. Khi làm lễ khai quang cho gương bát quái, gia chủ đọc bài văn khấn như sau:

    Nam mô a di Đà Phật! (3 lần)

    – Con lạy chín phương Trời, mười Phương Chư Phật, Chư phật mười phương.

    – Con kính lạy Hoàng thiên, Hậu Thổ chư vi Tôn thần.

    – Con kính lạy ngài Đông Thần quân, ngào Bản gia thổ địa Long Mạch

    – Con kính lạy các ngài Ngũ phương, Ngũ thổ, Phúc đức Tôn thần

    – Con kính lạy ngài tiền hậu địa chủ tài thần. Con kính lạy các Tôn thần cai quản trong khu vực này.

    Tín chủ (chúng) con là: ……………………………………..

    Ngụ tại địa chỉ: …………………………………………………………..

    Hôm nay là ngày…… tháng…… năm…., tín chủ con thành tâm đảnh lẽ, kính xin các vị thần linh, tôn thần được khai quang và treo gương bát quái để trừ tà trấn trạch. Kính xin các Ngài phù hộ độ trì cho tín chủ chúng con bình an như ý, vạn sự hanh thông, sở cầu tất ứng, sở nguyện tòng tâm. Tín chủ chúng con lễ bạc tâm thành, trước án kính lễ, cúi xin được gia hộ độ trì.

    Đặt gương bát quái lên bàn thờ để xin phép khai quang điểm nhãn

    – Bước 3: Sau khi khấn xin phép Thần linh, Thổ địa xong, gia chủ sẽ đọc tiếp bài khấn khai quang gương bát quái. Gia chủ có thể chọn trì các bài chú khai quang gương bát quái theo 3 cách như sau:

    + Cách 1: Trì Chú Đại bi 7 biến rồi lấy hương thư chữ yểm vào gương như vậy là đã hoàn thành xong.

    + Cách 2: Trì chú Tiêu Tai Cát Tường Thần Chú vào gương và bắt ấn cát tường thư vào gương, sau đó búng ấn vào gương và đọc:

    Na ma, sa măn ta- bút đa nam, a pơ ra ti ha tha, sà sa na nam,ta đi da tha: ôm kha, kha, khà hi, khà hi, hùm, hùm, di va la, di va la, pơ ra di va la, pơ ra di va la , ti si tha, sờ tri, sờ tri,sà pha ta, sà pha ta, săn ti ka, sờ ri dê, sóa ha.

    + Cách 3: Gia chủ kết ấn Cát Tường rồi đọc bài văn khấn khai quang gương bát quái:

    Nhất khảm Quán âm mẫu độ sinh. Nhị Khôn thiên tướng giáng hung tinh. Tam chấn lôi đình uy dũng mãnh. Tứ tốn phong vũ tất đan thanh. Ngũ trung thánh thần lai hộ thuật. Lục càn binh tướng giáng phù linh. Thất đoài lôi công lai sát quỷ. Bát cấn bổn tướng trảm tà tinh. Cửu ly tiên thánh giáng hội đồng. Nam mô bát quái minh sinh. Cửu long thiên tử. Long thần hổ tướng. Bát quái kim cang. Ngũ hành binh tướng. Cấp như sắc lệnh. Cấp cấp như luật lệnh sắc.

    Sau khi đọc xong bài chú, bạn hãy búng ấn cát tường vào gương là xong.

    Sau khi đã đặt gương bát quái lên bàn thờ và làm lễ khai quang điểm nhãn cho gương bát quái, gia chủ đợi cho đến khi hương cháy hết hoặc còn 1/3 thì đọc bài văn khấn treo gương bát quái như sau:

    Nam mô a di đà Phật (3 lần)

    – Con lạy chín phương Trời, mười Phương Chư Phật, Chư phật mười phương.

    – Con kính lạy Hoàng thiên, Hậu Thổ chư vi Tôn thần.

    – Con kính lạy ngài Đông Thần quân, ngào Bản gia thổ địa Long Mạch

    – Con kính lạy các ngài Ngũ phương, Ngũ thổ, Phúc đức Tôn thần

    – Con kính lạy ngài tiền hậu địa chủ tài thần. Con kính lạy các Tôn thần cai quản trong khu vực này.

    Tín chủ chúng con thành tâm xin phép các vị thần linh được treo gương bát quái để hóa sát tránh hung, trừ tà, nhận lộc. Kính xin các Ngài gia hộ độ trì cho tín chủ chúng con bình an như ý, vạn sự hanh thông. Tín chủ chúng con lễ bạc tâm thành, trước án kính lễ, cúi xin gia hộ độ trì.

    Sau đó, gia chủ xin gương xuống và treo gương lên cửa nhà hoặc cổng tùy theo loại gương bát quái mà bạn sử dụng để treo gương bát quái đúng chiều. Nhưng nhìn chung cách treo gương bát quái phong thuỷ đều phải tuân theo đúng công năng, tác dụng của từng loại gương bát quái.

    Mọi thắc mắc về phong thủy nhà ở cần giải đáp tư vấn, xin liên hệ: Email: [email protected]

    --- Bài cũ hơn ---

  • Hướng Dẫn Cụ Thể Cách Giải Uế Khí Và Những Thủ Tục Nhập Trạch, Nhà Mới, Khai Trương
  • Cách Tẩy Uế Bàn Thờ Thần Tài Theo Phong Thủy
  • Thủ Tục Xông Nhà, Tẩy Uế Nhập Trạch Khi Vào Nhà Mới
  • 4 Bài Văn Khấn Tất Niên Chuẩn Nhất Hiện Nay
  • Bài Cúng Tất Niên Trong Nhà, Gia Tiên, Thần Linh Đầy Đủ Nhất
  • Mượn Hoa Cúng Phật Trong Mùa Chúa Giáng Sinh – Tống Phước Hiệp Vĩnh Long

    --- Bài mới hơn ---

  • 9 Loài Hoa Hồng Cúng Phật Được Không ? Top 8 Loại Hoa Cúng Bàn Thờ
  • Chút Suy Nghiệm Về Lễ “Tán Hoa Cúng Phật”
  • Các Loại Hoa Cúng Phật Quan Âm Tỏ Lòng Thành Kính Nhất, Website đAng Cập Nhật Thã´ng Tin
  • Những Loại Hoa Cúng Bàn Thờ Phật Để Không Phạm Đại Kỵ P, Top 8 Loại Hoa Cúng Bàn Thờ
  • 9 Loài Hoa Hồng Có Cúng Ông Địa Được Không Được Đặt Trên Ban Thờ
  •  Suốt nhiều năm đầu định cư ở Mỹ, gia đình tui không biết gì về lễ lộc của họ. Người đi làm đến khi nào hãng cho nghĩ lễ thì bửa đó ở nhà, chớ không biết để mà tìm tòi hay trông ngóng. Mà cho dù có thắc mắc thì cũng không biết hỏi ai hay lục lọi tìm tòi căn nguyên cớ sự. Bởi những đồng hương đa phần là dân lao động chân tay ở lâu hay mới đến xóm nầy cũng sàn sàn trình độ hai- ba nút như mình, có khi còn bù ngắt ở một vài mặt lắc léo cuộc đời. 

            Năm đầu tiên mình đến đây vào tháng bảy, sau ngày lễ độc lập của Mỹ đúng tuần lễ. Đến tháng 11 năm đó thì mình đụng cái lễ Thanksgiving đầu tiên rất náo nhiệt và hoành tráng của họ. Nhớ lại nhân ngày lễ đó, lần đầu tiên cuộc đời làm mướn của mình được chủ hãng tặng con gà lôi đông lạnh bọc trong nylon mềm cở 7-8 ký. Trong bụng mừng hết lớn, muốn có con gà cở nầy, ít nhất phải nuôi gà con khoảng 2 năm như lúc còn ở bên quê nhà mấy năm trước. Chiều về mình khệ nệ ôm con gà vô khoe với bà xả. Bả không mừng mà nói, mấy anh ở gần đây mới vừa ghé cho 2 con gà lôi, tủ lạnh nhà mình nhỏ xíu nên em không biết để 2 ông ầm vô chỗ nào cho nó khỏi hư. Lễ Tạ ơn mà người Việt ở đây thân mật gọi là lễ “gà lôi” bởi hầu như chú gà lôi quay phải có mặt trên bàn tiệc theo cổ truyền đó trong ngày lễ đó. 

            Cũng ngộ là người Việt mình việc gì cũng có thể đặt ra thành chuyện. Họ kể cho mình nghe lịch sử ngày lễ nầy rất ly kỳ và đậm nét phong thần như là cổ tích. Chuyện là ngày không xưa lắm, có một chiếc thuyền của nhóm di dân đáp tàu vào bờ biển miền đông nước Mỹ. Họ đã sử dụng cạn kiệt lương thực mang theo từ quê hương Anh quốc, trong lúc mùa đông lạnh lẽo chằm chập ập tới. Viễn cảnh đói lạnh và chết chóc đang đe dọa họ thì may thay có một bầy gà lôi từ trong rừng bay ra kêu tót tót…Năm tháng trôi qua thì đời sống dân cư dần ổn định cho đến ngày lập quốc Hoa Kỳ. Để nhớ ơn bầy gà lôi cứu mạng, người ta kỷ niệm lễ Tạ ơn nầy là ngày lễ đầu tiên sau ngày lập quốc. Bởi lúc đó giấy tờ nhật ký không có người trông nom nên những người tiền bối chỉ nhớ được lịch sử truyền kỳ được lập lại nhằm vào ngày thứ năm của tuần lễ cuối cùng trong tháng 11.

            Dư âm ngày lễ Tạ ơn vừa lắng dịu thì lật bật đến Noël. A! ngày nầy thì mình có biết chút ít hồi còn ở bên ấp Năm. Mình tưởng tượng một nơi như nước Mỹ có khoảng 75 triệu tín đồ công giáo. Và mức chi tiêu cho quà cáp và tiệc tùng trung bình cho mỗi gia đình tiêu xài trong mùa lễ lạc nầy gần 800 đô theo tính toán hàng năm, thì không khí phố phường phải tưng bừng náo nhiệt lắm. Nhưng thật là hụt hẫng, chỉ trừ một số nhà trang hoàng bằng những dây đèn chớp tắt sáng rực từ những ngày trước lễ, còn buổi chiều tối 24 như hôm nay thì đường xá vắng tanh lạnh ngắt. Truyền thống người Mỹ có đạo hay không thì trong lễ Giáng Sinh nầy ngoài những lễ ở nhà thờ, còn lại là thời gian dành cho sum họp. Hình ảnh quen thuộc truyền thống lễ nầy của người Mỹ là gia đình tụ họp đông đủ quanh bàn tiệc, xong tiệc đến phần mở quà của các con tặng cha mẹ, anh em tặng nhau. Cả nhà lại tiếp tục quây quần dùng trà hoặc cà phê bên lò sưỡi củi cháy bập bùng tí tách nghe nhạc giáng sinh, nếu lúc đó ngoài cửa sổ mà tuyết đang rơi thì thật là hoàn hảo.

            Nhắc đến chuyện quà cáp mỗi năm cũng hơi nhức đầu nho nhỏ, không có tiền mặt thì mua bằng thẻ. Mua trên online thì phải làm sớm và chịu khó ngồi hằng giờ lục tìm chỗ nào hàng rẻ hoặc free shipping cho đở tốn. Mua hàng đã là việc không dễ mà chọn quà cho đối tượng cũng rất khó khăn. Dĩ nhiên mình không thể hỏi người nhận muốn gì mà phải vận động phán đoán và tâm lý, làm sao cho người nhận vui lòng. Có lẻ vì chín người mười ý nầy nên nhiều công ty bán hàng in thêm một hóa đơn rời theo mỗi món hàng mà lịch sự không in giá tiền trên đó, việc làm nầy dành cho người nhận quà có thể đến tiệm trả đổi hàng tùy thích.

            Danh sách tặng quà mỗi năm mỗi lớn. Gia đình có con đi học thì phải nhớ thầy cô, tiện dụng nhất là đến ngân hàng mình có mở trương mục để mua một Gift Card, nặng nhẹ giao động từ 10 cho đến 100, bà con ta liệu cơm mà gắp mắm. Nhưng cho dù mình mua một thẻ giá 10 đô, cũng vẫn có chiếc hộp đẹp đựng thẻ nơ thắt xinh xinh, tất cả không tính thêm phụ phí. Nhớ cô giáo dạy dỗ con mình thì cũng nhớ người sáng chiều cầm bảng chặn xe cho con cháu mình qua lộ đến trường mỗi ngày. Ngoài ra, nhà nào cũng quen mặt chú phát thơ và tài xế xe đổ rác. Thôi thì mỗi năm có một lần, cũng ráng bắt chước người ta học làm điều phải quấy. 

            Block đường trước mặt nhà mình khoảng hơn 100 mét mà cheo ngoeo chỉ có 3 căn nhà. Bên trái nhà mình là gia đình hai vợ chồng trẻ người gốc Nam Mỹ, nghe họ nói xứ sở cha mẹ ở Ecuador. Bên phải là hai ông bà chủ hãng xà bông và hóa chất tẩy rửa, ông chồng thì thường xuyên ở hãng, bà vợ cũng đi làm chiều về nhà hủ hỉ với đứa con gái hai mấy tuổi, nhưng cô con gái hình như có bệnh thiểu năng. Gia đình nầy hơi đơn chiếc nên Lúa tui hay giúp những việc lặt vặt bên ngoài nhà của họ. Mới 7 giờ sáng hôm nay 24/12, bà xả của mình cứ hối mang quà qua biếu hai nhà lối xóm. Mình thì ngại còn sớm quá, bà xả thì sợ người ta đi lễ tết bà con, để trể qua ngày 25 mới tặng quà thì kỳ lắm. Trì hưởn kỳ kèo tới 9 giờ, bả bắt mình mặc đồ mới giống như đi chúc tết ở làng quê năm cũ. Nhiệm vụ đi 2 nhà mà thành công chỉ được 50 phần trăm. Trong khi chờ đợi hoàn tất nửa phần công tác còn lại, mình tạm thời nhận lệnh lên đường mua hai hộp bánh biscuit làm quà tặng cho một bà bạn của bà xả cũng ở gần nhà. 

            Còn chừng vài trăm mét đến tiệm bánh thì có lệnh mới hơn là phải quay xe về tức khắc mà chưa rõ lý do. Đến nhà mình mới hay bà láng giềng mang quà qua tặng, và bà xả cũng mang quà nhà hồi đáp xong xuôi. Mình thắc mắc mọi việc hoàn thành tốt đẹp thì mắc gì kêu tui quay xe trở lại. Bà xả tui cười ha hả như sáng chế một việc lớn lao:

            – Em định mượn hoa cúng Phật. Hồi nảy bà hàng xóm mang cho mình bánh, kẹo, sô-cô-la loại đắt tiền. Nhà mình bây giờ đâu có ai ăn ngọt, em định mang gói quà nầy biếu chị Tư nên kêu anh ngưng mua hai hộp bánh.

            Thật ra thì việc thảy hàng kiểu nầy đâu mới mẻ gì. Bạn bè, sui gia, thân thuộc tặng nhau tình cờ thì làm sao không trùng bộ. Có năm nhà mình được thêm nồi cơm hay nồi áp suất điện, có năm thì ùn ùn mền điện, drap sưỡi điện, thùng chén thùng ly lủ khủ. Giải quyết hàng chưa cần dùng nầy bằng cách kiếm người mới qua tặng làm quen hoặc để dành năm tới gói giấy mới tặng vòng vòng trở lại.  

            Chuyện linh hoạt thường niên nầy không chỉ xảy ra trong cộng đồng người Việt. Nếu có một người Mỹ rặt ri nào đọc được bài nầy, mình đoan chắc người đó cũng sẽ mĩm một nụ cười ý nhị.

    Một Lúa

    Gói quà ngọt ngào của vợ chồng ông láng giềng Paul và Yasmin được vợ chồng tui tạm “mượn hoa cúng Phật”

     

    --- Bài cũ hơn ---

  • Vì Sao Người Ta Lại Nói: ‘ Mượn Hoa Cúng Phật Nghĩa Là Gì
  • Cắm Hoa Cúng Phật Quan Âm Tỏ Lòng Thành Kính Nhất, Cách Cắm Hoa Bàn Thờ Phật
  • Các Loại Hoa Chưng Bàn Thờ Ngày Tết Bạn Đã Biết?
  • Mocha Cupcake Chuẩn Bị Cho Ngày Giỗ Tổ!
  • Những Lưu Ý Vàng Trước Khi Dọn Về Nhà Mới
  • Ấn Tống 70.000 Quyển Các Nghi Thức Tụng Hằng Ngày

    --- Bài mới hơn ---

  • Người Mới Mất Có Hay Về Nhà Không? Đi Về Đâu Trong 49 Ngày?
  • Mở Cửa Mả Là Gì
  • Mở Cửa Trong Tiếng Tiếng Anh
  • Phong Tục Ma Chay Của Người Huế
  • Vì Sao Tháng 7 Âm Lịch Gọi Là ‘Tháng Cô Hồn’?
  • Ấn tống Kinh sách là sự chia sẻ trí tuệ, giúp cho mọi người tìm ra con đường diệt khổ, đem đến hạnh phúc an vui không chỉ trong hiện tại mà cả tương lai. Ăn bao nhiêu cũng hết, trao bao nhiêu vật chất thì cũng chỉ như giọt nước nhỏ vào sa mạc, nỗi khổ niềm đau vẫn còn nguyên đó nhưng nếu người có trí tuệ, sẽ biết cách giải quyết tháo mở những khổ đau, nỗ lực vượt qua mọi khó khăn thăng trầm trong cuộc sống hoặc hài lòng và biết đủ, an lạc sẽ có mặt.

    Nhận thấy được những lợi lạc của việc ấn tống Kinh Phật như thế, các quý Phật tử gần xa đã hưởng ứng thư vận động do TT. Thích Nhật Từ kêu gọi cho 70.000 quyểnNghi thức tụng hàng ngàyđã đóng góp tịnh tài vượt qua cả dự kiến ban đầu mà lên đến 120.000 quyển với tổng kinh phí gần 400 triệu đồng. Như vậy là chỉ cần 3.000 đồng, mỗi người đều có thể ấn tống 01 quyển Kinh này giúp cho những người hữu duyên khai sáng được trí tuệ.

    Quỹ Đạo Phật Ngày Nay xin thành kính cảm niệm công đức của 587 quý Phật tử đã, đang là những cánh tay nối dài, người mồi đèn chân lý Phật mang  truyền trao khắp mọi nơi vừa mang lại lợi lạc cho nhân sinh vừa làm cho Phật giáo phát triển.

    Nay việc in ấn đã hoàn mãn, Quỹ Đạo Phật Ngày Nay kính mời quý Tăng, Ni tại các Chùa, Tu viện, Đạo tràng cùng toàn thể Phật tử đăng ký thỉnh Kinh. Quý vị có thể thỉnh những quyển kinh này miễn phí (hoặc đóng góp lại chi phí in sách để tiếp tục ấn tống những quyển tiếp theo) bằng những cách sau:

    1. Thỉnh trực tiếp tại Văn Phòng Chùa Giác Ngộ – Quỹ Đạo Phật Ngày Nay, số 92, Nguyễn Chí Thanh, phường 3, quận 10, TP.HCM

    --- Bài cũ hơn ---

  • Theo Nghi Thức Công Giáo
  • Nghi Lễ Vòng Đời Người Công Giáo Việt Nam – Giáo Phận Cần Thơ
  • Gia Lễ Công Giáo – Cựu Chủng Sinh
  • Quy Trình Tổ Chức Tang Lễ Công Giáo
  • Các Nghi Thức Trong Đám Tang Công Giáo
  • Web hay
  • Links hay
  • Push
  • Chủ đề top 10
  • Chủ đề top 20
  • Chủ đề top 30
  • Chủ đề top 40
  • Chủ đề top 50
  • Chủ đề top 60
  • Chủ đề top 70
  • Chủ đề top 80
  • Chủ đề top 90
  • Chủ đề top 100
  • Bài viết top 10
  • Bài viết top 20
  • Bài viết top 30
  • Bài viết top 40
  • Bài viết top 50
  • Bài viết top 60
  • Bài viết top 70
  • Bài viết top 80
  • Bài viết top 90
  • Bài viết top 100