Top 17 # Thơ Hay Ngày Giỗ Mẹ / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 11/2022 # Top Trend | Iseeacademy.com

Xem Bài Thơ Chùm Thơ Hay, Cảm Động Viết Trong Ngày Giỗ Cha Mẹ, Đọc Bài Thơ Chùm Thơ Hay, Cảm Động Viết Trong Ngày Giỗ Cha Mẹ Chi Tiết / 2023

Tác giả: Chiều Tím

Thế mà đã mấy năm rồi Mẹ tôi bỏ lại cuộc đời dở dang Nước mắt lã chã hai hàng Vành khăn tang trắng, vẫn đang trên đầu!

Mẹ ơi, nơi cõi vô thường Con xin mẹ chớ vấn vương, nặng lòng Ngày ngày con vẫn cầu mong Cho mẹ được đến cõi Bồng,cảnh Tiên!

Con mẹ sẽ sống thật hiền Mong linh hồn mẹ cửa Thiền, ngát hoa!

BÀI THƠ: NGÀY GIỖ CHA

Tác giả: Nguyễn Văn Anh

thơ lục bát: NHỚ MẸ

Tác giả: Phú Quang

Sắp đến ngày giỗ mẹ rồiCon trai nhớ mẹ bồi hồi mẹ ơi Nhớ hình dáng mẹ một đời Lưng khom bóng xế chơi vơi bãi bờ

Khi con đã lớn trưởng thành Tình thương của mẹ càng thêm rộng dài Lo về cuộc sống tương lai Lo luôn hạnh phúc trọn đời cho con

THƠ LỤC BÁT: NHỚ MẸ YÊU

Tác giả: Hà Thanh Hoa

BÀI THƠ: GIỖ MẸ

Tác giả: Ngọc Chi

BÀI THƠ VIẾT BÊN LĂNG MỘ MẸ

Tác giả: ĐQ

THƠ LỤC BÁT: GIỖ BA

Tác giả: Lãng Du Khách

Hôm nay ngày giỗ của Ba Tỉnh giấc thảng thốt nhớ ra ngày nào Đẹp trời con gái Ba trao Cùng con gá nghĩa Khang Tào lứa đôi.

GIỖ MẸ

Thơ: Sen Nguyễn

Mẹ ơi! Hôm nay ngày giỗ mẹ nè Cơm ngon canh ngọt con khoe công mình Nhưng sao mẹ vẫn làm thinh Nhìn con gái mẹ chuyển mình khôn ra

Là con gái mẹ không chìu Lớn lên đừng để người ta chê cười.

Mẹ ơi!Bây giờ con đã nên người Nhưng con lại khóc nào cười được đâu Cuộc sống con quá dãi dầu Lệ con lại đổ đêm thâu canh trường

Mẹ ơi! Trên bàn nghi ngút khói hương Hồn mẹ phảng phất vấn vương nơi nào Công cha nghĩa mẹ dạt dào Công sâu nghĩa nặng biết sao đáp đền.CON XIN LỖI

Thơ: Lãng Du Khách

Hôm nay giỗ MẸ về chẳng được Buồn trong sâu thẳm nước mắt nhoà Bắc – Trung cách trở phương xa Xót mà không thể về nhà thắp nhang.

GIỖ CHA

Thơ: Bằng Lăng Tím

Ngọn nến đỏ lung linh tỏa sáng Ngoài sân nhà bảng lảng hoa bay Gió Đông buốt lạnh vai gầy Giỗ Cha mưa ướt cả ngày không thôi.(còn cập nhật)

Những Bài Thơ Hay, Cảm Động Viết Trong Ngày Giỗ Cha Mẹ / 2023

Tuyển chọn những bài thơ hay viết về ngày cúng giỗ cha mẹ của con cái. Đó là niềm tiếc thương cho sự ra đi mãi mãi của cha mẹ kính yêu, và nhớ lại những kỷ niệm khi cha mẹ còn sống bên mình..

BÀI THƠ: NHỚ MẸ NGÀY GIỖ

Tác giả: Chiều Tím

Mẹ tôi bỏ lại cuộc đời dở dang

Vành khăn tang trắng, vẫn đang trên đầu!

Ngỡ như mẹ vẫn ở đâu, quanh mình

Để cho mẹ phải một mình, chốn xa?

Những chiều con ghé qua nhà

Đâu rồi dáng mẹ, vào ra đợi chờ?

Thương sao những sớm tinh mơ

Con thầm gọi mẹ, giữa mờ mờ sương!

Con xin mẹ chớ vấn vương, nặng lòng

Ngày ngày con vẫn cầu mong

Cho mẹ được đến cõi Bồng,cảnh Tiên!

Mong linh hồn mẹ cửa Thiền, ngát hoa!

BÀI THƠ: NGÀY GIỖ CHA

Tác giả: Nguyễn Văn Anh

Cha đi để mẹ bao là sầu đau

Ngây thơ chưa biết gì đâu cha à

Âm dương giờ cách biệt xa

Tìm đâu ra bóng dáng cha hàng ngày

Khuyên bảo con học cái hay ở đời

Càng nghĩ lòng càng rối bời

Ở nơi chín suối cha ơi có tường

Lòng con mang nỗi nhớ thương

Người cha yêu dấu ánh dương soi đường

Hôm nay con thắp nén hương

Cầu cha siêu thoát bốn phương độ trì

Chị em con cũng bước đi vững vàng.

THƠ LỤC BÁT: NHỚ MẸ

Tác giả: Phú Quang

Con trai nhớ mẹ bồi hồi mẹ ơi

Lưng khom bóng xế chơi vơi bãi bờ

Ầu ơ mẹ hát giấc mơ canh dài

Nhớ khi trái gió trở trời

Đêm năm canh mẹ thức thời năm canh

Khi con đã lớn trưởng thành

Tình thương của mẹ càng thêm rộng dài

Lo về cuộc sống tương lai

Lo luôn hạnh phúc trọn đời cho con

Con thương nhớ mẹ héo mòn mẹ ơi

Công lao của mẹ biển trời

Sông sâu núi thẳm chẳng vơi nổi còn

Để con đáp trả đền ơn hỡi người

Mẹ đi…đi mãi…xa rồi mãi xa…!!!

Lòng con lại thấy miên man nhớ Người!

Cùng Cha thanh thản dạo chơi non bồng…

Nuôi con chăm cháu chìu chồng đảm đang…

Trời ban dáng ngọc tâm vàng

Mẹ là gương sáng chúng con soi vào…

BÀI THƠ: GIỖ MẸ

Tác giả: Ngọc Chi

Chị em sum họp đậm tình hiếu nhân

Bảy năm không mẹ khóc thầm

Đàn con lạc lõng giữa trần gian truân

Hiển linh xin hãy yêu thương con mình

Độ trì con cháu hiển vinh

Gia đình êm ấm nghĩa tình với nhau

Anh em hòa thuận vui nào vui hơn

Yêu thương đùm bọc sớm hôm

Giờ không còn mẹ chỉ còn tình thâm.

BÀI THƠ VIẾT BÊN LĂNG MỘ MẸ

Con lại về viếng mẹ chiều nay

Nắng vương đầy con đường phía trước

Nơi thuở xưa nhọc nhằn mẹ bước

Rạn bàn chân, gánh nặng cuộc đời.

Con lại về bên mẹ, mẹ ơi !

Những tháng năm cuộc đời trần thế

Những câu chuyện buồn, vui mẹ kể

Tuổi thơ con cứ thế ùa về…

Suốt cuộc đời trên cánh đồng quê

Những bữa cơm độn khoai ăn vội

Sợ mưa về rơm rạ chẳng khô.

Bữa cơm quê đâu chỉ khoai ngô

Những củ sắn mẹ mang từ chợ

Để chúng con qua ngày đói khổ

Ấm lại lòng đêm lạnh chơi vơi…

Nói sao hết chuyện cũ mẹ ơi !

Nơi thiên cổ, nơi vàng chín suối

Mẹ đi về phấn khởi, yên vui.

Tuổi thơ con đã xa lắm rồi

Tóc đã bạc như mây chiều qua phố

Cứ hàng năm đến ngày cúng giỗ

Con lại về bên lăng mộ mẹ yêu ./.

THƠ LỤC BÁT: GIỖ BA

Tác giả: Lãng Du Khách

Tỉnh giấc thảng thốt nhớ ra ngày nào

Cùng con gá nghĩa Khang Tào lứa đôi.

Chúng con phận cũng đổi ngôi Ông Bà

Nén nhang thắp giỗ cúng Ba yên bình.

Chúng con làm giỗ thật tình nhớ Ba

Nén nhang thắp chốn quá xa

Thật muốn mà chẳng thể ra mộ phần.

Con cháu xa quá tủi thân cúng Người

Suối vàng Ba hãy mỉm cười

Con cháu Ba đã lên người BA ƠI.

Nén nhang thắp giỗ lệ rơi hồng trần

Nhớ Ba sao thật thiết tha

Nỗi nhớ da diết vỡ òa con tim

Hình bóng Ba đó trong tim suốt đời!

Cơm ngon canh ngọt con khoe công mình

Nhưng sao mẹ vẫn làm thinh

Nhìn con gái mẹ chuyển mình khôn ra

Nhưng mẹ nào có mắng la bao giờ

Thương con mẹ lại giả vờ mắng yêu

Lớn lên đừng để người ta chê cười.

Nhưng con lại khóc nào cười được đâu

Cuộc sống con quá dãi dầu

Lệ con lại đổ đêm thâu canh trường

Trên bàn nghi ngút khói hương

Hồn mẹ phảng phất vấn vương nơi nào

Công cha nghĩa mẹ dạt dào

Công sâu nghĩa nặng biết sao đáp đền.

Hôm nay giỗ MẸ về chẳng được

Buồn trong sâu thẳm nước mắt nhoà

Bắc – Trung cách trở phương xa

Xót mà không thể về nhà thắp nhang .

Cúi xin MẸ địa đàng lượng thứ

Con bận đời khó giữ gia phong

Lặng thầm nhớ MẸ cõi lòng

Gửi tâm trời đất nhớ mong MẸ nhiều .

Cầu MẸ mãi tiêu diêu cực lạc

Phù độ trì cho các con thơ

Yêu thương đoàn kết vô bờ

Xiết tay xây dựng ước mơ đẹp đời .

Ngày giỗ MẸ đầy vơi thương nhớ

MẸ giang tay che chở con mình

Linh thiêng xin MẸ hiển linh

Bay về sum họp gia đình cháu con !

Cảm Nhận Khi Dọc Bài Thơ “Ngày Giỗ Mẹ” Của Minh Phúc / 2023

Lạ thay cái duyên kỳ ngộ!… Tôi vừa làm xong bộ phim DVD 30 phút về đời người- đời văn của nhạc mẫu vào dịp mừng sinh nhật cụ lần thứ 93 thì có hai thi nhân ghé chơi: Nhà thơ Minh Phúc đi cùng Gia Dũng đến thăm và tặng tôi tập thơ “Nắng giữa muộn mằn” do NXB Văn Học ấn hành (5/2010). Tôi đọc một mạch 46 bài trong tập thơ của Minh Phúc lâng lâng cảm xúc trước tứ thơ dung dị, lời thơ mộc mạc chân quê, nhưng có sức nặng bởi cái tình người thơ gửi vào trong đó thật đằm thắm, da diết một nỗi niềm ưu thời mẫn thế, dù là thơ thế sự hay thơ cảm hoài… Trong tập thơ có những bài khá ấn tượng như “Ao làng”, “Tình quê”, “Mây trắng”, “Thương trường”, “Tìm đâu bùa lá”, “Nghĩ về Ức Trai”…, song tôi cứ nhẩn nha đọc kỹ bài “Ngày giỗ mẹ”, bồi hồi xúc động. Bài thơ mở tứ rất dung dị bằng hình tượng nồi xôi gấc thảo thơm lòng mẹ năm xưa đồ xôi giỗ người chồng liệt sĩ chống Pháp và hôm nay đứa con lại đồ xôi ngày giỗ đầu của mẹ: Giỗ cha, mẹ đồ xôi gấc Con reo trước ngõ sau nhà Ngày ấy biết đâu lòng mẹ Buồn như mưa gió chan hòa…

Hôm nay con đồ xôi gấc Dẻo thơm theo cách mẹ làm Bùi ngùi đặt mâm cỗ cúng Thế là vắng mẹ tròn năm! Thơ hay ở tứ, lời nặng ở tình chứ đâu nhất thiết phải là hình tượng to tát, câu chữ cầu kỳ, bóng bẩy. Huống chi đây là thơ viết về người mẹ nghèo Việt Nam trọn đời ở góa, một dạ thờ chồng nuôi con qua hai cuộc chiến tranh khốc liệt. Từng hạt nếp cái hoa vàng của đồng đất La Giang nhuộm thắm màu trái gấc cứ ngào ngạt tỏa hương, dẫn ta vào cõi lặng, ngẫm suy về đất nước và những phận người: Chắc ở nơi cha đón mẹ Giặc còn đen bóng sông xa Cha chết vì quân xâm lược Lòng thêm yêu nước thương nhà

Con dại, mẹ dàu bóng chiếc Loạn ly, đồng đất, nắng mưa Con lớn lại đi đánh Mỹ Mẹ như lận đận đến giờ! Bài thơ kết thúc bằng những câu hỏi làm ta bỗng dưng chơi vơi, hụt hẫng như vừa mất đi những gì quý giá nhất, thương tiếc mà không bi lụy, nuôi lớn trong ta khát vọng dâng hiến để làm tròn đạo hiếu với cha mẹ tổ tiên, với non sông đất nước này: Sực tỉnh… Đài vương hương khói Đĩa xôi, mâm cúng còn nguyên Cực lạc là đâu hở mẹ? Trời xanh con chợt nhìn lên… Mây trắng bay vào thinh lặng Con bơ vơ giữa lối mòn Mẹ ơi, ở đâu bóng mẹ? Sóng sông ngọn gió cuối đông… Tạng thơ Minh Phúc có lẽ chỉ hợp với thể thơ lục bát hoặc thơ 4 chữ, 5 chữ, 6 chữ vì nó mang đậm chất tự sự. Tứ thơ không mới, hình tượng dung dị, lời thơ thô mộc mà vẫn ám ảnh người đọc thì theo tôi là điểm mạnh chứ đâu phải là điểm yếu của anh- một hồn thơ dân giã, chân quê. Thơ anh cái tình nằm sẵn trong cái tứ, cái tình làm nên nhạc điệu, cái tình bật lóe minh triết để làm người tử tế ở đời.

Viết Trong Ngày Giỗ Mẹ / 2023

Mẹ ơi, lại thêm một lần giỗ của mẹ mà con không về ! Con cảm thấy đau và nước mắt hoen lệ sầu giữa phố phường đông đúc nhạt nhòa ánh đèn màu nhấp nháy. Trời hôm nay lại mưa trên xứ sở Ba lê mà con đang sống ! Sông Sen rập rềnh những con sóng khi chuyến tàu Mousse chạy qua. Con đứng đây, chơi vơi giữa đất người xa lạ mà giờ đây con phải làm quen và coi nó như mảnh đất của chính mình !

Vậy là đã bao mùa mẹ đi xa để rồi con luôn thấy hình bóng mẹ lẩn quất đâu đây, bên con, bên khu vườn nhỏ cạnh ban công con đang đứng ! Chiều nay, đưa cháu ngoại của mẹ đi học, con đậu xe bên một con đường nhỏ, ngắm nhìn xe cộ vượt qua ! Mắt con va phải một nhành hoa bên rệ cỏ ! Cành hoa lung lay trước gió, bỗng dưng một kỷ niệm xa xưa trỗi dậy ùa về ! Mảnh vườn nhà mình dạo ấy có một cây hồng nhỏ, xum xuê cành lá nhưng có rất ít hoa. Con hỏi mẹ vì sao vậy, trong khi cây hoa nhà hàng xóm lại nở nhiều đến thế. Mẹ nói tại nhà mình ít tỉa cành, cắt đi những cành thừa thì hoa sẽ nở nhiều. Sáng hôm đó, con cầm cây kéo cắt dược thảo của bố, chạy ra vườn. Hồi ấy, con còn bé tí mẹ nhỉ, cầm kéo còn chưa vững. Con lấy kéo mà cắt lia lịa, vì con chỉ muốn cây nhà mình có thật nhiều hoa, sáng sáng tỏa hương thơm. Khi mẹ nhìn thấy con thì cây hồng đã trơ trụi và tay con tứa máu vì gai đâm ! Con nhận ra ánh mắt giận dữ của mẹ, nhưng khi nhìn thấy vết máu loang lổ trên tay con thì mẹ đã bế con vào lòng và chạy ùa vào lấy bông và nước rửa cho con !

Vậy là đã bao mùa mẹ đi xa để rồi con luôn thấy hình bóng mẹ lẩn quất đâu đây, bên con, bên khu vườn nhỏ cạnh ban công con đang đứng ! Chiều nay, đưa cháu ngoại của mẹ đi học, con đậu xe bên một con đường nhỏ, ngắm nhìn xe cộ vượt qua ! Mắt con va phải một nhành hoa bên rệ cỏ ! Cành hoa lung lay trước gió, bỗng dưng một kỷ niệm xa xưa trỗi dậy ùa về ! Mảnh vườn nhà mình dạo ấy có một cây hồng nhỏ, xum xuê cành lá nhưng có rất ít hoa. Con hỏi mẹ vì sao vậy, trong khi cây hoa nhà hàng xóm lại nở nhiều đến thế. Mẹ nói tại nhà mình ít tỉa cành, cắt đi những cành thừa thì hoa sẽ nở nhiều. Sáng hôm đó, con cầm cây kéo cắt dược thảo của bố, chạy ra vườn. Hồi ấy, con còn bé tí mẹ nhỉ, cầm kéo còn chưa vững. Con lấy kéo mà cắt lia lịa, vì con chỉ muốn cây nhà mình có thật nhiều hoa, sáng sáng tỏa hương thơm. Khi mẹ nhìn thấy con thì cây hồng đã trơ trụi và tay con tứa máu vì gai đâm ! Con nhận ra ánh mắt giận dữ của mẹ, nhưng khi nhìn thấy vết máu loang lổ trên tay con thì mẹ đã bế con vào lòng và chạy ùa vào lấy bông và nước rửa cho con !

Nuôi dạy con cái thật khó phải không mẹ ! Đến bây giờ khi mà con đã có con, các cháu đã lớn và con chứng kiến từng ngày sự lớn khôn của chúng ! Hẳn chúng cũng như con ngày xưa và con bắt đầu học được tính kiên nhẫn từ mẹ. Tuổi thơ nhiều khi làm mà không lường hết những hậu quả. Nhiều lúc các con của con đã làm những việc không đúng, khiến con bực mình và định quát mắng chúng, nhưng những lúc như vậy, con lại như nhìn thấy ánh mắt cương nghị nhưng cũng tràn đầy tình âu yếm của mẹ. Con lại dịu xuống. Nhiều lúc không dừng được, con lấy roi quất chúng một cái, tiếng khóc của chúng khiến con đau đớn, nhưng quay đi để cố giấu những giọt lệ ! Mẹ đã từng nói không được mềm yếu trước mặt người khác, với các con thì càng không. Nuôi dạy con cái phải biết thưởng phạt công minh ! Con đã khóc vì chứng kiến niềm vui của bé Bin khi cháu từ biển hớn hở về để nói với mẹ rằng cháu đã câu được một con cá, dù con cá đó chỉ bé như ngón tay. Cháu đã hồ hởi biết bao nhiêu !  Con đã ngân ngấn lệ khi bé Hà lần đầu tiên làm được bánh ga tô mừng sinh nhật bố !

“Lười biếng còn buồn hơn cả khổ con ạ”, mẹ đã nói như thế khi con thấy mẹ lúc nào cũng quần quật làm việc ! Mẹ ơi, cùng với năm tháng con lớn lên, trưởng thành hơn và ngẫm nghĩ về những câu nói của mẹ. Những câu nói bình thường được chắt chiu từ cuộc sống lam lũ của mẹ đôi khi con thấy chúng còn thiết thực hơn cả những câu châm ngôn hay những câu nói cao siêu của các nhà hiền triết !

Con nhớ mẹ, mẹ ạ. Trong đầu con lúc này trỗi dậy bao hình ảnh của mẹ. Hình ảnh mẹ ngồi đan những chiếc rổ tre để bán, hình ảnh mẹ đêm đêm cặm cụi đan cho chúng con những chiếc áo len, những buổi mẹ hí hoáy sửa những bộ quần áo cũ, cảnh mẹ sắp quanh gánh ra đồng, cảnh mẹ đập lúa trên sân, cảnh mẹ xúc cơm cho bà nội ăn…  Nhiều lắm mẹ ạ, con làm sao kể hết !

Mùa giỗ mẹ con lại không về được ! Có trách con không mẹ ơi ! Đời mẹ tần tảo quá nhiều và gánh chịu bao đau thương. Việc nhà việc nước ! Còn con, có lẽ số phận đã trả công cho mẹ bằng cách cho con được hưởng nguồn hạnh phúc. Tiếng cười của con và các cháu ngoại của mẹ là nguồn hạnh phúc vô tận của con rể mẹ để anh ấy lại lao vào làm việc mà không hề kêu la ! Con chẳng phải mua nợ nhà chồng, nhưng con chia sẻ ! Từ ngày cha mẹ ra đi, con đã dồn tình cảm yêu thương cho cha mẹ chồng của con, chính ông bà đã góp phần tạo nên nguồn hạnh phúc cho con ngày hôm nay, ông bà cũng dành cho con rất nhiều tình cảm, còn các cháu thì khỏi nói. Con đôi lúc cũng cảm thấy chạnh lòng ! Chính cha mẹ đã sinh ra con và nuôi con đến lúc trưởng thành, khi con chập chững bắt đầu đầu bay được bằng chính đôi cánh của mình, thì cha mẹ không còn nữa, con đã chẳng báo hiếu gì được cho cha mẹ !

“Công việc khiến con cảm thấy cuộc sống không nhàm chán!” mẹ cũng đã nói thế ! Vâng, và bây giờ con đã chiêm nghiệm được điều ấy ! Hãy vui nha mẹ, vì con đã theo đúng và tiếp tục con đường xưa mà con đã chọn. Mẹ hồi đầu đã không bằng lòng với quyết định của con ! Ngày đó, con đường mà con chọn, theo mẹ là gập ghềnh, đầy gian truân và xa thẳm mù khơi, vậy mà con đã đi và đã tới, con đã ít nhiều thành công và vẫn tiếp tục ! Ôi ! Giá mà mẹ còn, hẳn mẹ sẽ hài lòng vì con, đứa con gái bướng bỉnh nhưng luôn nghe lời mẹ, luôn thích chở mẹ đi chợ, luôn thích ngồi nghe mẹ kể chuyện ngày xưa…

Ngồi tâm sự với mẹ, khiến lòng con ấm lại, con như trút được bao u ám của buổi chiều mây mù, sương giăng giăng tối mờ khắp ngả ! Con biết, mẹ vẫn luôn đi theo con, đúng không ! Mẹ ở đây, mẹ ở kia…

Lê Thị Hiệu (nhavan.vn)