Top 18 # Văn Khấn Gọi Hồn / 2023 Xem Nhiều Nhất, Mới Nhất 11/2022 # Top Trend | Iseeacademy.com

Văn Khấn Gọi Hồn Chú Tễu / 2023

Tác giả: Trang chủ Trúc Sơn

Xuanduc.vn : Từ ngày chú Tễu bỗng nhiên mất tích, rất nhiều bạn bè nhắn đến bắt đền Lão Trang, đòi Lão phải gọi cho được Tễu ra. Nhưng hắn đã hóa kiếp về cõi tiên hoặc là âm ti địa ngục rồi..Biết làm sao đây. Đành lập đàn, bấm chuột, đọc bài văn gọi hồn vần ” ổi” này..may ra.. Hỡi ôi !..hỡi ổi !.. Cuộc đời là sân khấu, trò mở ra, khép lại trêu ngươiThân xác tưởng vô tri, khúc dẫn xướng lâm li bao nỗi.Nhớ Tễu xưa..Mặt hoa, da phấn, khuất lấp che thân gỗ nhọc nhằnTay thấp, chân cao, múa may theo tay người giật rối.Trống rền, nhạc náo khi làm vua xuống ngựa lên xeĐiệu xẩm, khúc xoan cũng anh hào đường trường rong ruỗi..Trêu hoa ghẹo nguyệt, ai ngờ dính cháu đồng hươngTấn trước , thối sau, oai rơm ngọn cờ lá chuối.Thế mà : bao kẻ mến tài hô hoán chạy theoNào biết chỉ là phù du nửa chừng tàn lụi..Xếp cờ, dẹp trống : kẻ thất tình tự sát nửa đêmĐèn tắt, nhạc câm : tấm màn buông giữa chừng lễ hội ! Thương thay !Cháu đồng hương lỡ vận bơ vơ thân gái dặm trườngTrúc sơn trang dở mùa xác xơ trúc tàn cỏ thối..Gia cư bối rối, bạn bè ngơ ngác nhìn nhauSắt cầm đứt giây, Tử Kì- Bá Nha lạc lối. Tễu ơi ! Tễu hỡi..Đời đang là sân khấu tuồng trò lắm chuyện tai ươngĐoản mệnh nghiệp văn chương thơ phú gặp thì ăn xổiNgười đến với người, kín bưng tăm tối nụ cười bầm tím mưu maCâu hát lời ca, ầm ĩ phèng la lời chào sặc mùi vụ lợi.Chỉ có Tễu thôi, dằn lòng để hát, nước mắt thầm nuốt vào trongChỉ có Trúc sơn, lặng lẽ mà vui, thế sự lặn sâu đá cuội.Tễu ơi ! Đang ở nơi đâu : âm ti, địa phủ, cõi tiên ?Vong ấy, giá thử có thiêng, hãy hiện hồn về một buổi ! Lão Trang ta lập đàn thay sân khấu bấm chuột en-tơ thay đốt nhang trầmCháu đồng hương đổi lời khấn bằng ” còm” lục bát gieo vần thay cho câu đốiTình không kể nổi…cõi dương ngóng chờNghĩa nặng từng giờ..trăm mong ngàn đợi..Tễu ơi !Tễu hỡi !Phách lạc nơi naoVượt cổng xé ràoVề đây tụ hội !..Ô hô ! Ô hô…

Đăng ngày 18/09/2008

Ý kiến về bài viết

Tễu còn đang sống nhăn răng

Lão Trang đã dựng Điếu văn…tế ruồi

Vẫn còn chung một gầm trời

Nào đâu xa biệt cách vời âm dương

Tễu còn tiếp tục …cởi truồng mua vui

Đổi đau thương lấy tiếng cười

Lấy câu chọc ghẹo đẩy lùi âu lo

Cười là một tiếng khóc… khô

Khúc vui ẩn chứa ngàn kho chuyện buồn

Đời còn có cháu Đồng Hương

Còn yêu, còn nhớ, còn thương trọn đời

Tiếc thay màn đã khép rồi

Lẽ nào lại diễn khúc vui…ngoài màn

Thôi đành vái biệt Lão Trang

Vái Trai tơ, vái cả nàng Anh Thư

Người nay còn nhớ, người xưa lại về…

Lão chép bài này từ trang nhắn bên kia qua cho nó luôn mạch.

Cảnh cuối: Sân khấu tối thui, còn lại chút ánh sáng yếu ớt tập trung vào người thiếu phụ mặc áo đen, tay bưng rổ cà ngồi hát mà như đang nói với chính mình: Thế là hết. Từ nay anh đi mãi Còn mong chi ngày trở lại nữa Tễu ơi Quên làm sao, anh hỡi, lúc chia phôi Bởi sợ quá 2 đứa mình nghẹn nói..

Em len lét cúi đầu tay xách túi Cà dái dê về lại quán trông xe Anh bơ phờ, tơi tả… thấy thương ghê Bởi thiên hạ săn lùng anh ráo riết.

Nhớ không anh?Bụi dứa già chết tiệt Gai toàn gai, cào đau quá anh ơi! (Than thế thôi nhưng ta chẳng muốn rời Nơi mình đã cùng vui… nhiều phút chốc)…

Nhớ những đêm trời sáng trăng vằng vặc Em cùng anh bốc vác chữ, khuân thơ Bỗng từ đâu những tiếng thét bất ngờ Cây rung chuyển ầm ầm như động đất…

“Thằng Tễu đâu? Ra đây cho ta bắt!” Ta ôm nhau thật chặt vẫn cứ run Đã bao phen ta vứt dép lẫn quần Chạy trối chết mới thoát vòng truy kích…

Nhớ không anh? Có đêm trong quán Trúc Ta lắng nghe thực khách xôn xao “Thịt thằng Tễu ngon hơn lẩu mắm nhúng rau Nếu có ông chia tôi một ít!”

Trong bóng tối chúng mình im thin thít Nhưng lòng em đau đớn lắm anh ơi Đã mấy lần em suýt kêu trời “Ôi! Oan quá! Tễu tôi như… cóc cụ!” (Chứ không như lẩu mắm)

Thôi đành vậy. Đi đi đừng tiếc nữa Ngại ngần chi, nấn ná chỉ thêm phiền Đi đi anh! Can đảm bước chân lên Mình trốn chạy phải đâu là tội lỗi.

Em ở lại trần gian thêm vài buổi Rồi sẽ tìm anh trên mọi nẻo đường đời Nhớ lắm, thương nhiều anh của em ơi Nụ hôn lẫn dòng nước mắt….

Bóng tối bao trùm sân khấu. Bóng người thiếu phụ lẫn vào đêm…Hạ màn.

Nhắn trúc sơn Trang

Quỳnh anh cõng tểu đi rồi Đồng Hương ngơ ngác đứng ngồi bất an Lão Trang thì vội lập Đàn Ra bờ sông hiêu khóc than quá trời Nhưng mà ở trong tháp mười Tểu đang ôm ấp với người Tểu yêu

Ông Đức Lão Trang ơi!

Nghe mấy em tán chú Tễu mà tôi đến tỉnh cả ngủ. Hay thật. Xem ra thế giới ảo là một xứ sở giúp cho con người ta có thể thăng hoa để thành những nghệ sĩ thứ thiệt. Tuy nhiên, gặp nhau ở thế giới ảo dù có rất hay cũng vẫn không bằng gặp nhau ở cõi đời thật. Như lời đề xuất của tôi cách đây hơn tháng, ta nên tổ chức cuộc gặp gỡ các thành viên TST ở tại Tổng Hành Dinh Hồ 5 Hào đi. Mời Tễu, Đồng Hương, Hằng Nga, Trai tơ, Người Vô Danh, Anh Thư Thân Thơ và gì gì nữa cùng về. Tôi sẽ chi con lợn một tạ. Ta làm chầu vui đi, sau đó đi viếng Thành cổ và nghĩa trang Trường Sơn. Tôi sẵn sàng bỏ ra cả một vụ cá hồi để uống với nhau li rượu. Đời người được mấy nả ông? Mấy chục năm nữa (lạy giời) cả tôi với ông đều về xứ không mùa. Nên tranh thủ trong khoảng khắc còn ở cõi thần tiên. Con dâu tôi là một nhà doanh nghiệp thành đạt (nó đã từng ủng hộ đồng bào cơ nhỡ hơn 2 tỷ đồng) bảo bố có muốn lập một Trúc Sơn Trang ở Lào Cai không? Con sẽ cho quân sựng cho bố hoành tráng không thua bác Đức, nhưng tôi nghĩ tôi không có duyên như ông. Nên vẫn còn trần chừ. Đến ông học nghề đã rồi về tôi cũng mở Quán Trúc. VKT

thơ trào phúng mà phởi sai chính tả mới zui, thế mà tễu chưa chịu vô zui cùng mới ác chớ Nhắn tễu Ngàn năm Thễu vẫn trai tơ Mãi không lấy vợ chờ Thơ ( Thư) ấy mà Bây giờ Thư đã Xinh(sinh) ra Sao mà anh nỡ đi xa phương trời Biết là thân gỗ hồn người Nhưng Thư đau khổ suốt đời vì ai Mong sao có một ngày mai Tểu vào Đồng Tháp Cùng ai vui vầy Nơi đây tình cỏm vơi đầy Sao không tới hưởng những ngày xuân xanh Hằng Nga(ỷ thế) nghiêng nước, nghiêng thành Đồng hương đau khổ Chờ anh tháng ngày ( giả vờ đó đừng tin) Riêng Thư Ngậm đắng, nuốt cay ( cái này thiệt) Dừa không ai hái cả ngày lẳng lơ Vào đi em đợi em chờ Mặc hai đứa nó ngẩn ngơ vì tình Cái con Hằng Nga đẹp xinh Mi đứng mô đó sao rình của tao Sơn trang có mấy hàng rào Mất bao công sức Thư vào cướp ra Khôn thì về với gốc đa Tểu là vốn của Thư ta kia mà Tểu ơi trốn đi đừng ra! Đừng tin cô ả Hằng Nga đa tình Cũng đừng tin cháu Đồng hương (coi chừng nó moi hết lương anh giờ) Giọng thì the thé, yêu thương mà gì (hì hì lại là hi hì) Riêng Thư thân phận nữ nhi Tểu vào muốn (Cái) ấy là Thư chiều liền

Theo nhiều lời đề nghị Chủ quán xin tãi lại bài giã từ của Tễu qua trang này để đọc cho luôn mạch. ( nhớ là bài này có trước bài văn tế gọi hồn )

Nhắn ĂThư và H Nga !

Vui thế vừa rồi, viết qua nhiều như chát thê không còn hấp dẫn nữa. Vì vậy chú tạm cất vào kho rồi.

Sáng nay Hội viên có đọc ý kiến của các bạn . Trước hết xin thành thật xin lổi vì sự phạm lổi chính tả rất sơ đẵng(nói như bạn đọc : chắc phải đi học lại mất, nhưng tiếc là già rồi). Cũng qua đây mà xin nói với các bạn thông cảm rằng người viết bài hoàn toàn không cố ý, lổi dấu (hỏi, ngã) là một cố tật mà một số người miền Trung hay vấp phải, chuyện này kể cũng nên thể tất cho. Còn việc gọi đàn bà là “cái lủ”(lũ) ở trong ngữ cảnh tếu táo trên (mà là phải viết một mạch trên comment) thì chắc phái đẹp họ cũng rộng lòng để nói rằng thằng cha nớ đang say(?…) mà nói ngược , chứ hắn yêu đàn bà đến si dại ấy chứ.

Vài lời thưa lại. Mong rằng các bạn vào quán chơi vui và giử gìn sự yên tỉnh và lịch sự để Lão Trang không phiền lòng.

<!– /* Style Definitions */ p.MsoNormal, li.MsoNormal, div.MsoNormal {mso-style-parent:””; margin:0cm; margin-bottom:.0001pt; mso-pagination:widow-orphan; font-size:13.0pt; font-family:”Times New Roman”; mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;} @page Section1 {size:612.0pt 792.0pt; margin:72.0pt 90.0pt 72.0pt 90.0pt; mso-header-margin:36.0pt; mso-footer-margin:36.0pt; mso-paper-source:0;} div.Section1 {page:Section1;} –>

Cõi tiên chẳng ở lại sa xuống trầnLại mê anh Tễu cởi truồng

Bỏ quên thằng Cuội ngồi buồn gốc đa !

Quên sao ngày tháng hai ta vui vầy?

Ngờ đâu tiên cũng đổi thay

Cũng mê cái thứ cối chày thế gian!

Mê tình cười khóc thở than

Theo tình tình phớt lỡ làng tuổi xuân

Giữ sao cho vẹn về cùng với ta.

Nhớ nàng lại quét lá đa …

thằng Cuội

Gọi Hồn Người Xưa – Bài 4 / 2023

LỜI NÓI ĐẦU:

Tôi viết xong bài Gọi Hồn này vào năm 2007, rồi tôi ngừng ở đó

http://chimviet.free.fr/truyenky/damphan/caydaloicu/dtpn051.htm

https://www.youtube.com/watch?v=1g_RFIHvT80

– BS Walter Semkiv: ông hiện là một nghiên cứu gia hàng đầu của Hoa Kỳ với rất nhiều bài viết về Tái Sinh. Ông còn là chủ tịch của “Viện Khảo Cứu Tâm Linh Phối Hợp Giữa Khoa học, Trực giác và Vong Hồn” (Institute for the Integration of Science, Intuition and Spirit) của Hoa Kỳ.

– Kevin Ryerson: Nhà ngoại cảm hồn-linh (trance channeler) hàng đầu của Hoa Kỳ, tác giả của vài cuốn sách và từng xuất hiện trên TV qua nhiều “talk shows”. Đặc biệt là ông đã tiếp xúc được với siêu linh (Spirit Guide) Ahtun – Re đã trải nghiệm 65 đời sống trần gian và ông chưa trở lại với cuộc sống trần gian đã hơn 3300 năm.

Trong các bài tới, chúng tôi sẽ viết thêm về ba nhân vật xuất chúng này . Cũng nhờ được xem Video này mà người viết muốn trình bầy cùng Quý Netters vẻ mặt, cử động tay chân, “body language” qua nét mặt đăm chiêu, tươi cười ,  an nhiên, tự tại… của cô đồng Mến khi vong hồn của Bà Cô Trẻ (Bà Tổ Cô), bố-mẹ và anh của chúng tôi “về nói chuyện ” cùng vợ chồng chúng tôi . Mỗi người một vẻ khác nhau.

Trong mấy ngày liên tục, chúng tôi đã lại phải ngồi xuống xem 3 cái VCD rồi chụp rất nhiều tấm hình để làm tài liệu khảo sát bây giờ cũng như về sau này. Sau vụ đam mê về trồng lan, chụp hình và làm Video, bây giờ, xin “cõng” thêm cái thú “đam mê tâm linh” này và tự hứa sẽ mang nó đi theo đến “góc bể, chân trời” (to the corner of the sea and the feet of the sky!) -:)))

Xin Quý Vị vào đọc bài “Gọi hồn” và xem hình với lời phụ chú mà chúng tôi vừa mới bỏ thêm trong bài viết này .

Đàm Trung Phán

CÂY ÐA LỐI CŨ

GỌI HỒN NGƯỜI XƯA

Phần 2: Gọi Hồn Người Xưa

Ðàm trung Phán

http://www.pbase.com/bac_ninh/bac_ninh

Trước khi viết bài này tôi đã phải tốn mất nhiều thì giờ để ngồi xuống xem và ghi chép lại những diễn biến chính trong phần đối thoại. Tôi xin nhắc lại, trong phần tường trình (reporting) này, tôi chỉ ghi lại những gì mà BN và tôi mắt thấy, tai nghe được trong 3 cái VCD này mà thôi. Vì tính cách riêng tư của gia đình, tôi không có thể tường trình tất cả các chi tiết của những vị đã về trong chuyến Gọi Hồn này. Tin hay không tin về đề tài “Gọi Hồn” là tùy vào cá nhân người đọc và tôi không muốn bàn cãi, tranh luận về phần này.

Phần nhận xét và cảm nhận, tôi sẽ trình bày trong Phần Ba: “Cảm xúc và những tín hiệu kỳ lạ”.

***

Theo lời chỉ dẫn của cô đồng, ba hôm truớc đó, chúng tôi đã xin phép thổ thần tại nhà chú H để cho họ nội, họ ngoại của mỗi người trong đám chúng tôi (chú H, thím L, BN và tôi) được phép “vào nhà” và nói chuyện với chúng tôi.

Như đã thoả thuận trên điện thoại từ tuần trước, khoảng 9 giờ sáng ngày 21, tháng 12, 2005, cô đồng đến gặp chúng tôi tại nhà của vợ chồng chú H. Ngoài 4 người chúng tôi dự buổi lễ Gọi Hồn này còn có cô H và cô T (hai cô em gái ruột của thím L).

Trên bàn thờ chúng tôi bầy cháo, xôi, rượu, hoa quả, vàng mã. Ngay trước mặt bàn thờ, chúng tôi đặt một cái bàn thấp trên đó chúng tôi cũng đặt đồ cúng, 3 ly nước trà, thuốc lá. Chúng tôi trải chiếu và ngồi trên chiếu trước bàn thờ.

Chú H. thắp nến và cô đồng thắp hương rồi ngồi xếp vòng tròn trong tư thế tọa thiền (lotus position). Cô đồng ngồi khấn vái, đọc họ và tên của 4 người chúng tôi để chúng tôi được đón tiếp cha mẹ, họ hàng của chúng tôi bên cõi Âm. Sau khi khấn họ nội, họ ngoại (last names) bên phía BN, tôi, chú H, thím L; cô đồng đổ 2 đồng xu trên đĩa để “xin âm dương”, nghĩa là đã được người khuất mặt chấp nhận. Cô đồng “xin âm dương” 3 lần cả thẩy.

Tôi ngồi phía bên trái của cô, bên cạnh bàn thờ và dùng cái Handy camcorder để ghi lại hình ảnh và tiếng nói. Tôi đã được người nhà cho biết trước là phần gọi hồn này sẽ kéo dài khoảng 3 tiếng đồng hồ cho nên tôi đã để sẵn 3 cuộn băng thu hình cộng thêm một cái battery phòng hờ nữa, miễn làm sao là tôi thâu hình được tất cả các diễn biến vì đây là “cơ hội ngàn vàng” cho tất cả mọi người hiện diện ngày hôm đó.

Có tất cả 19 nhân vật hiện về trong 3 cuốn băng thâu trong vòng khoảng 3 tiếng đồng hồ, không kể 2 nhân vật mà chúng tôi không nhận ra “lý lịch” và 1 nhân vật mà tôi quay không kịp trong lúc đổi battery. Mỗi nhân vật bên cõi Âm về đối thoại với chúng tôi khoảng từ 3 phút tới 9 phút nhưng cha mẹ chúng tôi thì nói lâu hơn. Tôi xin mạn phép trình bầy ngắn gọn phần đối thoại của nhiều nhân vật.

Cô đồng ngồi theo lối tọa thiền, nhắm mắt, tay để ngửa trên đầu gối và các ngón tay gấp lại. Bổng thấy cô ngáp rồi nói:

Ph về đây!

Ðây là nhân vật đầu tiên xuất hiện và là cụ tổ 5 đời của BN và chú H. Cụ mất hơn 100 năm rồi.

Nhân vật thứ 2 là cụ tổ 4 đời của BN và H sau khi chúng

tôi và người bên Cõi Âm đã đối thoại và xác nhận  được vai vế

của mình. Chú H rót trà mời cụ; cô đồng uống trà và nói truyện.

Cụ cho biết mộ của cụ đã bị thất lạc và vì Cụ thương con cháu nên mới về thăm.

Cô đồng lại vuốt mặt, ngồi một lúc và nhân vật thứ 3 xuất hiện. Đây là ông nội của BN và H. Cụ cho BN biết nên mang tro cốt của thân phụ BN từ Canada về lại VN nếu không vong linh của thân phụ của BN sẽ không được yên ổn. Tro cốt để ở trong chùa không tồt bằng đem ra nghĩa địa mà chôn cất! Cụ rất thương chú H và vẫn thường về thăm chú H. (Mộ của cụ ở nghĩa trang Yên Kỳ, tuần trước đó chúng tôi đã lên thăm, thắp hương và cúng các cụ).

Nhân vật thứ 4 là cụ bà NTN, vợ của cụ tổ 4 đời của BN và H. (BN và tôi đã thắp hương khấn cụ khi chúng tôi viếng mộ của cụ tại nghĩa trang Yên Kỳ tại Sơn Tây tuần trước đó). Mọi người và tôi rất đỗi ngạc nhiên khi nghe cụ nói:

Phán đâu?

(Cụ mất đã lâu năm và trên thực tế Cụ chưa hề gặp mặt tôi).

Cụ cho biết ngày giỗ của cụ là vào ngày mùng 2 tháng Giêng âm lịch.

Nhân vật thứ 5 là cháu D. Cháu là con trai đầu lòng của chú H, thím L và qua đời khi mới 14 tuồi. Hồn chào 2 dì và cô đồng rồi quay qua BN mà hỏi:

Thế quà của cháu đâu, bác Nga?

Thím L đứng lên lấy gói kẹo của bác BN đưa cho cô đồng. Cô đồng xem gói kẹo rồi nói thím L đặt gói kẹo lên bàn thờ cho cháu D.

Nhân vật thứ 6 xuất hiện rất đột ngột. Chỉ nghe cô đồng nói rất khẽ:

– Nh về!

– Nga đâu?

– Phán đâu?

– Thế chú B không về hả?

Cả Nga và tôi đều bồi hồi xúc động vì “Nh” chính là quý danh của thân phụ của BN. Cách xưng hô và gọi tên những người trong cõi Dương rất là đúng.

Cụ cho biết là ông nội của BN và H muốn tro cốt của cụ được mang từ Canada về chôn cất tại nghĩa địa Yên Kỳ. Cụ hỏi thăm anh chị em của BN. Cụ cũng cho tôi biết là bố mẹ tôi “cũng về đấy”! Theo lời cụ thì năm 2005, chú H không sang Mỹ thăm gia đình được nhưng năm 2006, chú ấy mới qua Mỹ được.

Nhân vật thứ 8 là Ng (em họ của BN và H. Ng là con trai; chết trẻ trong chuyến vượt biên). Cuộc đối thoại không lâu và chú chào từ biệt.

Nhân vật thứ 9 “đến” rất bất ngờ. Cô đồng nói rất sẽ:

– Thu đây!

Chúng tôi không biết cụ là ai nên lên tiếng:

Thưa cụ, cụ bên họ Đàm, họ Dương hay họ Nguyễn ạ?

Họ Đàm!

Tôi lắp bắp:

– Thưa có phải là bà tổ cô của Ðàm Trung Phán không ạ?

– Thế không nhận ra được hả?

Tôi phải xin lỗi Bà vì tôi chỉ biết tên bên cõi Dương của bà là ĐTK trong khi bà xưng tên bên cõi Âm là Thu nên tôi không nhận ra ngay được!

(Ðây là lần  đầu tiên tôi mới được thực sự “gặp” Bà -close encounter- sau gần 20 năm khi tôi  đã đặt bàn thờ để tưởng nhớ đến Bà tại nhà tôi ở Canada).

Cô đồng quay qua phía BN và nói:

Các con đã vào nhà thờ và thăm mộ Bà, hôm nay bà về thăm các con!

Bà cho biết bà vẫn thường về thăm căn nhà của bố mẹ tôi tại Bắc Ninh và thăm viếng những người “ở thuê” trong căn nhà đó.

Cô đồng quay qua tôi và nói:

Bà luôn luôn theo và che chở cho con! Thế con đã tìm ra mộ ông nội của con chưa?

(Bà là em gái của ông nội tôi và Bà mất khi còn khá trẻ).

Bà cho biết mộ ông nội tôi vẫn còn nhưng nay đã bị thất lạc và bà sẽ giúp tôi trong việc tìm kiếm mộ của ông nội tôi.

Ngang vai con có một người đã mất. Sao con không cúng anh ấy?

Tôi nghĩ ngay đến anh Hán của tôi, mất năm 1945 khi anh ấy còn rất trẻ. Vì Bà trách tôi sao tôi không cúng nên tôi lắp bắp xin lỗi và xin bà cho biết ngày giỗ của anh ấy.

Tôi hỏi vội:

Có phải sau khi thăm mộ Bà ở làng Me về, tối hôm đó, Bà đã “tặng” cho con một giấc mộng với rất nhiều hình ảnh hoa Lan đẹp rực rỡ trong một cái nhà kính, phải không ạ?

Bà không trả lời, tôi chỉ thấy cô đồng gật đầu, rồi bà thăng.

Nhân vật thứ 10 là mẹ của H và H nhận ra ngay được thân mẫu (thím của BN). Quay qua BN, hồn nói:

–  Mẹ cháu cũng về đó.

Nhân vật thứ 11 là anh P. Anh là con trai của bác X và là con chú con bác ruột với BN và H.

Nhân vât thứ 12 xuất hiện với tên Ng và sau một hồi hỏi tên họ, chúng tôi mới biết là họ Nguyễn và là em gái của L (vợ chú Hùng). Cô Ng chết trẻ nên mãi một lúc sau cả thím L và hai cô em gái của thím L (có măt trong buổi gọi hồn này) mới nhận ra được cô.

Nhân vật thứ 13 xuất hiện, nói tên rất nhẹ như trong làn gíó vậy.

Tôi ngồi quay phim ở phía xa nên nghe không rõ nhưng BN đã trả lời ngay:

Mợ về!

Ðây là thân mẫu của BN. Cụ hỏi thăm BN tất cả các anh chị em của BN và nói tên rành rọt từng người một, ngay cả tên cô con gái nuôi (tên H) của cụ nữa. Cụ muốn BN mang tro cốt của cụ từ Saigon ra chôn cất tại nghĩa địa Yên Kỳ (Bất Bạt tại Sơn Tây) để cụ  được “đoàn tụ” với thân phụ của BN!

Cô đồng quay qua tôi và nói:

–  Ông bà sui cũng về nữa đấy!

Cụ nói truyện với BN một hồi rồi thăng.

Cô đồng lắc lư đầu, ngáp một cái và nhân vật thứ 14 khai tên:

 Tr. về!

Tôi đoán đó là người anh họ nội của tôi nên tôi chào hỏi ngay:

Em là Ðàm trung Phán đây, có phải là anh Ðàm Trung Tr. không?

Hồn trả lời:

Anh về thăm chú đấy!

Rồi quay qua BN, hồn hỏi:

Con Cún nó đâu?

BN và tôi ngẩn ngơ, chưa biết trả lời ra sao thì chú H đã lên tiếng:

Cún là con gái của chị đấy!

Hồn hỏi:

Nó không về à?

Tôi hỏi anh có nhắn gì con cháu của anh không, anh lắc đầu:

Nhân vật thứ 15 nói tên rất nhanh:

Hán đây!

Tôi trào nước mắt vì đây là anh ruột của tôi, anh mất năm lụt Ất Dậu 1945, lúc đó anh mới 5, 6 tuổi gì đó. Tôi chỉ kịp nói:

Anh!

Hồn nói:

Chú ra ngồi đây với anh!

Tôi trao máy quay phim cho BN để quay dùm tôi.

Hồn hỏi:

– Hôm nay có việc gì mà chú mời anh về?

– Em mời họ hàng về để em hỏi thăm xem có cần gì không?

– Chú thăm mộ anh chưa?

– Em không biết mộ anh ở đâu!

– Sao chú chẳng cúng giỗ anh gì cả?

Tôi lắp bắp:

Lúc anh mất, em còn bé quá rồi em lại đi xa nhà quá lâu nên em không biết ngày giỗ của anh!

Nhớ giỗ anh vào ngày 27 tháng 4 âm lịch. Chú phải cúng giỗ anh, anh vẫn về thăm chú đấy!

Anh còn hỏi thêm:

Hai con trai của chú đâu? Chú có trách nhiệm phải mang chúng nó về với giòng họ nội nhà mình đấy! Mà tại sao chú và BN lại không có một đứa con trai với nhau để nó mang máu mủ họ nhà mình?

(Mặt mũi cô đồng lúc đó cười nói rất hóm hỉnh).

Tôi lại phảỉ ấp úng giải thích. Anh còn cho biết:

–  Khi chú về làng thắp hương cúng các cụ, anh cũng theo về đấy!

Bố mẹ nhà mình không muốn mang mộ phần về Việt Nam đâu, phần mộ của bố ở Canada đẹp lắm.

Anh còn cho biết lát nữa mẹ tôi cũng về nữa. Tôi hỏi anh cuộc đời về sau của tôi ra sao, anh chỉ trả lời:

Anh luôn luôn che chở cho chú!

Sau đó anh nói:

Anh đi đây!

Tôi đang quay phim bỗng nghe tiếng cô đồng:

Phán đâu? Bố đây!

Hồn hỏi ngay:

Pháp có về không?

Tôi thật xúc động vì đây là lần đầu tiên tôi được “nói chuyện” với thân phụ tôi sau khi cụ qua đời vào năm 1988 tại Montreal, Canada. Cụ cho biết là cụ thường ở bên cạnh các anh chị em chúng tôi. Cụ hỏi:

Thế con đã về thăm đất làng Me chưa? Có biếu tiền cho người ta trông nom phần mồ mả cho các cụ nhà mình không?

Cụ hỏi thăm hai thằng cháu nội M. và S. (con trai tôi) và cả thằng chắt nội của Cụ (con trai đầu lòng của M. và là cháu nội đích tôn của tôi). Cụ cho biết Cụ vẫn thường “về thăm” các cháu, chắt này.

Cụ nói tiếp:

Phần mộ của Bố ở Montreal đẹp lắm, không phảỉ chuyển đi đâu hết. Bố muốn các con sống hạnh phúc và các cháu thành đạt. Người vợ cũ của con đối xử với bố, với con như thế nào, con là người trong cuộc, con biết rõ; Bố càng thương con bấy nhiêu. Mà mẹ con cũng về cùng về đấy!

(Vẻ mặt cô đồng rất đăm chiêu).

Cụ còn kể cho tôi biết nhiều chuyện riêng tư trong gia đình và cuộc đời mà chỉ hai bố con chúng tôi biết mà thôi. Tôi nghẹn ngào vì thương Bố. Tôi chỉ biết cầu mong để cụ quên đi những chuyện không vui ngày xưa. (Những chuyện này đều đúng sự thật mà cô đồng, ngay cả BN cũng chẳng hề biết được).

Thôi Bố đi đây!

Rồi cụ thăng.

Cô đồng ngồi xoa tay lên mặt và ngồi im lặng khá lâu, bỗng tôi nghe thấy tiếng nói rất khẽ của nhân vật thứ 17:

Thang đâu? (Thang đúng là tên của chú em trai út của tôi).

Tôi vội gọi:

Mẹ!

Tiếng cô đồng hỏi rất nhẹ:

Cháu Steve đâu?

(Steve là tên con trai út của tôi, nghe như cụ gọi nó là “Ti” vậy).

Sao nó không về gặp bà?

Tôi trả lời:

Cháu sẽ về Saigon tháng sau, đi cùng với mẹ của nó ạ.

Tiếng mẹ tôi qua cô đồng:

Mẹ tôi hỏi thăm tất cả các anh chị em tôi, không gọi sai một tên nào hết!

Cụ nói:

Mẹ thương các con lắm, mẹ luôn luôn theo và che chở cho các con.

Rồi quay qua BN, mẹ tôi nói tiếp:

Tôi hỏi:

Ở bên đó đời sống của mẹ ra sao, mẹ có cần gì không?

Mẹ tôi trả lời:

Mẹ ngày nào cũng vào chùa, cuộc sống của Mẹ bây giờ an nhàn lắm. Con không cần phảỉ cúng gì thêm cho mẹ cả. Mẹ ở với anh T, mẹ hài lòng lắm (tro cốt của mẹ tôi đang để ở nhà anh T của tôi tại Texas; chị dâu tôi đã mang tro cốt của Cụ từ VN sang Mỹ khi chị sang đoàn tụ với anh tôi).

Cụ tiếp lời:

Các con thương yêu và đùm bọc lẫn nhau, con cháu thành đạt là mẹ mãn nguyện lắm rồi.

Trước khi từ giã, mẹ tôi nói:

Cô đồng lại xoa mặt và nhân vật thứ 18 nói rất khẽ:

Bé về!

Chúng tôi hỏi cô là ai. Sau đó mới biết đây là cô em gái chót út của BN và mất khi còn rất nhỏ tuổi. Cô cho biết là phần mộ của cô đã bị san bằng, và muốn BN cúng cô vào ngày 16 tháng 4 âm lịch. Cô nói:

Em luôn luôn ở cạnh chị và phù hộ cho chị.

Bỗng cô đồng cuời to:

Sao chị không cúng ông “Trưởng giả” à? Mà chị có biết ông Trưởng giả là ai không?

(Vẻ mặt cô đồng rất là tinh nghịch).

Chúng tôi ngồi im vì chưa biết ông “Trưởng giả” là ai thì cô lại cười và nói tiếp:

Lát nữa, ông “Trưởng giả” về thì chị sẽ biết là ai!

Cô đồng cười tinh nghịch. Sau đó hồn thăng.

Nhân vật thứ 19 kế tiếp là anh Ph (anh ruột của BN). Anh quay qua hỏi thăm BN tất cả các anh em của BN, nói đúng tên từng người một. Anh hỏi thăm cháu H (con gái của BN) vì ngày xưa anh ấy hay đưa cháu đi học. Anh cho biết cháu H sẽ sinh con vào tháng 8 Âm lịch năm tới (năm 2006).

Anh cho biết là anh vẫn gặp bố mẹ BN. Trước khi thăng, anh cho biết là không còn ai về nữa đâu.

Hóa ra anh Ph chỉ “đóng vai” con trai “Trưởng giả” của bố mẹ BN ở bên cõi Âm, vì thực ra anh là con trai thứ chứ không phải là con trai “Trưởng thật”!

*****

Cô đồng ngồi một lúc, sau đó vuốt mặt vài cái rồi đứng lên lễ tạ.

Trong khi mọi người lo đốt vàng và chia phần trái cây, BN và tôi tiếp chuyện cô đồng. Cô chừng 36 tuổi và đang có bầu được ba tháng, vẻ mặt hiền từ của một thôn nữ trông khác hẳn vẻ mặt khi cô tiếp xúc với các nhân vật bên cõi Âm. Cô đồng cho biết khi cô khoảng 13 tuổi cô bị ốm nặng đến độ hôn mê tưởng chết, sau đó thỉnh thoảng cô nghe được tiếng người bên cõi Âm nói chuyện và nhìn thấy được một nửa người của họ.

Chúng tôi đang nói chuyện thì có một bà đến nhà chú H. Bà khẩn khoản mời cô đồng đến nhà bà để nhờ cô gọi hồn chồng bà về nhưng cô đồng khước từ.

Sau khi bà kia đã ra về, cô đồng nói:

Cháu phải về lại Hải Phòng để làm lễ tạ ơn. Cô chú hôm nay may mắn lắm nên các cụ mới về nhiều như thế.

Tiễn cô đồng ra về, tôi cảm thấy thật là vui vì tôi đã được “nói chuyện” với những người rất thân thương của tôi nhất là các chi tiết của gia đình tôi không có chỗ nào là “trái cựa” cả. Tôi đã tưởng rằng tôi đã “mất bố mẹ tôi” nhưng thật ra hồn của hai cụ vẫn còn quan tâm và về thăm chúng tôi nữa. Thật là huyền bí nhưng tôi đang cảm nhận được niềm an vui và thấy thanh thản y như là hai cụ “vẫn còn sống” vậy! Mai này, khi tôi chết, tôi sẽ không cảm thấy sợ hãi vì tôi đã có những người thương yêu tôi đang chờ đón tôi tại “một cõi khác” và chính hồn tôi cũng sẽ về thăm và giúp các con cháu của tôi. Hai chữ “linh hồn” trong tôi, tôi cảm-nhận-thấy được rõ ràng hơn trước khi chúng tôi Gọi Hồn. Hóa ra “sống” và “chết” là như vậy sao?

Đàm Trung Phán

Feb.1, 2007

Mississauga, Canada

http://chimviet.free.fr/truyenky/damphan/caydaloicu/dtpn051.htm

Xin đón đọc Bài 5: Gọi hồn theo kiểu Việt Nam và  Gọi hồn theo kiểu Âu Mỹ

Share this:

Print

Email

Facebook

Twitter

Like this:

Like

Loading…

Related

Vì Sao Tháng 7 Âm Lịch Gọi Là ‘Tháng Cô Hồn’? / 2023

Cách gọi này có nguồn gốc từ xa xưa, đến nay vẫn được sử dụng nhưng ít người hiểu hết được ý nghĩa.

Từ xa xưa, người Việt quan niệm con người có hai phần đó là phần hồn và phần xác. Tùy theo lúc còn sống và những việc mà người đó làm dẫn đến khi mất đi, phần hồn sẽ tách khỏi phần xác mà được đầu thai thành kiếp khác hay xuống địa ngục, thậm chí lang thang quấy rối người thường. Và cúng cô hồn từ đó mà xuất hiện.

Việc cúng cô hồn không chỉ để khỏi bị quấy phá, mà vì muốn làm phúc, giúp những cô hồn ít ra cũng có một ngày được no nê, đỡ tủi phận. Đó là ý nghĩa mang tính nhân văn rất cao trong văn hóa Việt, cũng như quan niệm về ngày xá tội: con người dù đã gây ra những tội ác gì thì trong quá trình chịu trừng phạt, quả báo, cũng có được một ngày xá tội, để đỡ khổ cực, đau đớn…

Dưới góc độ Đạo giáo, tục cúng cô hồn bắt nguồn từ tích cổ Trung Hoa. Truyền thuyết dân gian cho rằng từ mùng 2/7, Diêm Vương ra lệnh bắt đầu mở Quỷ Môn Quan và đến rằm tháng 7 thì “thả cửa” để cho ma quỷ túa ra tứ phương, đến sau 12 giờ đêm ngày 14/7 thì kết thúc và các ma quỷ phải quay lại địa ngục.

Do đó, vào tháng 7 Âm lịch, người ta quan niệm trên dương thế có rất nhiều quỷ đói nên phải cúng cháo, gạo, muối hối lộ cho chúng để chúng không quấy nhiễu cuộc sống bình thường.

Ở Trung Quốc, việc cúng cô hồn được thực hiện vào ngày 14 tháng 7 Âm lịch, còn ở Việt Nam, thời gian này kéo dài nguyên một tháng, không nhất thiết phải là ngày rằm. Ngày cúng cô hồ có thể tùy thuộc vào từng gia đình, từng vùng miền khác nhau.

Ngoài ra, theo quan niệm, tháng cô hồn là tháng ma quỷ, không đem lại may mắn nên hầu hết các công việc cưới hỏi, khởi công xây dựng, mua sắm, đi xa,… đều tránh tháng 7.

Trong tháng 7 Âm lịch hàng năm, ngoài cúng cô hồn người Việt còn có ngày lễ Vu lan. Lễ Vu lan hay còn gọi là lễ báo hiếu, là một trong những ngày lễ chính của Phật giáo.

Nguồn lễ Vu lan gắn với sự tích về Mục Kiền Liên, đệ tử của Đức Phật – là một vị tôn giả có nhiều phép thần thông. Theo Phật giáo, để báo hiếu cha mẹ thì cần cử hành lễ Vu Lan cầu siêu cho các đấng sinh thành và cầu phá địa ngục cho những vong hồn.

Tháng cô hồn, lễ Vu lan không chỉ phố biến ở Việt Nam, Trung Quốc mà còn nhiều quốc gia Á Đông khác. Tại Nhật Bản, ngày lễ này được tổ chức vào ngày 7/7 Âm lịch và ngày rằm tháng bảy. Còn ở Đài Loan ngày lễ này được kéo dài cả tháng nhưng chủ yếu tập trung vào ngày rằm với các phần như mời các vong hồn, cúng tế vào ngày 15 và đưa tiễn họ vào ngày 29.

Văn Khấn Thần Tài Mùng 1 Đầu Tháng Chuẩn Nhất Để Gọi Lộc Về / 2023

Lễ cúng vào ngày mùng 1 (lễ Sóc) và lễ cúng vào chiều tối ngày rằm (lễ Vọng) thường là lễ chay: hương, hoa, trầu cau, quả, tiền vàng. Ngoài lễ chay cũng có thể cúng thêm lễ mặn vào ngày này gồm: rượu, gà luộc, các món mặn. Sắm lễ ngày mùng 1 và ngày rằm chủ yếu là thành tâm kính lễ, cầu xin lễ vật có thể rất giản dị: hương, hoa, trầu cau, trà nước.

Văn khấn Thần tài – Thổ địa ngày mùng 1 Âm lịch (theo văn khấn cổ truyền)

Nam mô A Di Đà Phật! (3 lần)

– Con lạy chín phương Trời, mười phương Chư Phật, Chư phật mười phương.

– Kính lạy ngài Hoàng Thiên Hậu Thổ chư vị Tôn thần.

– Con kính lạy ngày Đông Trù Tư mệnh Táo phủ Thần quân.

– Con kính lạy Thần tài vị tiền.

– Con kính lạy các ngài Thần linh, Thổ địa cai quản trong xứ này.

Tín chủ con là…… Ngụ tại………

Hôm nay là ngày… tháng… năm…

Tôi chủ thành sửa biện, hương hoa, lễ vật, kim ngân, trà quả và các thứ cúng dâng, bầy ra trước án kính mời ngài Thần Tài tiền vị.

Cúi xin Thần Tài thương xót tín chủ, giáng lâm trước án, chứng giám lòng thành, thụ hưởng lễ vật phù trì tín chủ chúng con an ninh khang thái, vạn sự tốt lành, gia đạo hưng long thịnh vượng, lộc tài tăng tiến, tâm đạo mở mang, sở cầu tất ứng, sở nguyện tòng tâm.

Chúng con lễ bạc tâm thành, trước án kính lễ cúi xin được phù hộ độ trì.

Nam mô a di Đà Phật! (3 lần).

– Con kính lạy ngài Đông Trù Tư mệnh Táo phủ Thần quân, Ngũ phương Ngũ thổ, Phúc đức chính Thần.

– Con kính lạy các ngài Thần linh cai quản trong xứ này.

Tín chủ là……………………

Ngụ tại………………………

Hôm nay là ngày… tháng…năm…

Tín chủ con thành tâm sắm sửa hương, hoa, lễ vật, kim ngân, trà quả, bầy ra trước án. Đốt nén hương thơm kính mời: ngày Bản gia Đông trù Tư mệnh Táo phủ Thần quân, ngài Bản gia Thổ Địa Long Mạch Tôn thần, ngài Bản gia Ngũ phương Ngũ thổ, Phúc đức chính Thần.

Cúi xin các Ngày thương xót tín chủ, giáng lâm trước án, chứng giám lòng thành, thụ hưởng lễ vật, phù trì tín chủ chúng con tòan gia an ninh khang thái, vạn sự tốt lành, gia đạo hưng long thịnh vượng, sở cầu tất ứng, sở nguyện tòng tâm.

Chúng con lễ bạc tâm thành, trước án kính lễ, cúi xin được phù hộ độ trì.